Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Dưới Địa Ngục
Bạch Vi khóc mệt lả, nằm rúc trong lòng Bạch Hiển, cơ thể vẫn run rẩy sau cơn hoảng loạn. Hắn cứ ôm cô như vậy, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm lưng trần mềm mại của cô.
“Anh hai… anh còn xem em là em gái không?” Giọng cô run rẩy, chứa đầy sự sợ hãi và bối rối.
Bạch Hiển im lặng hồi lâu. Hắn nhìn lên trần nhà tối đen, đũng quần vẫn đang ngẩng cao, cọ sát vào giữa hai chân cô. Cuối cùng, hắn thở ra một hơi, giọng nói thành thật đến tàn nhẫn:
“Đã từ rất lâu rồi, anh không còn xem em… đơn thuần là em gái nữa.”
Bạch Vi cứng đờ.
“Trước kia anh không muốn em biết,” Hắn tiếp tục, bàn tay siết chặt lấy eo cô, “Vì anh biết em sẽ phản ứng như thế này. Em sẽ không chấp nhận được.”
“Vậy tại sao bây giờ anh lại…” Bạch Vi bật dậy, giọng nói vỡ òa, “Em không thể chấp nhận! Anh hai, em không thể! Anh biết anh đang nói gì không? Em… em thấy thật khủng khiếp!”
Cô ngồi trên eo hắn, vô tình cọ phải vật cương cứng bên dưới, khiến cô càng thêm hoảng loạn. Cô đấm vào ngực hắn, nước mắt giàn giụa: “Tại sao anh lại cho em biết? Anh cứ giấu đi không tốt hơn sao? Tình cảm đó… nó là sai trái! Nó là lσạи ɭυâи! Một mình anh chịu đựng địa ngục đó không được sao? Tại sao còn muốn kéo cả em xuống?”
“Ích kỷ!”
Bạch Hiển đột ngột gầm lên. Hắn ngồi bật dậy, hai tay giữ chặt vai cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong bóng tối, đôi mắt hắn đỏ ngầu, rách nát và điên cuồng.
“Em nói anh ích kỷ? Em có biết mình đang nói gì không, Vi Vi? Em mới là người ích kỷ!” Hắn gằn giọng, hơi thở phả vào mặt cô: “Anh đã cố gắng rồi! Anh đã cố chôn vùi nó! Anh thậm chí còn đính hôn với Chu Tử Nhược, một người thay thế khốn khiếp chỉ vì cô ta giống em! Anh đã tính toán từ bỏ em, để một mình anh chịu đựng cái địa ngục này!
“Nhưng em thì sao?” Hắn siết chặt vai cô hơn, “Em lại biến thành Chu Tử Nhược! Em biến thành hôn thê của anh! Em chặn đứng con đường lui cuối cùng của anh! Em nói xem, đây có phải là trời định không?”
Hắn cười, một tiếng cười khô khốc và thống khổ.
“Em không chấp nhận cũng phải chấp nhận, Vi Vi. Em không còn là em gái ruột của anh nữa. Thân xác này,” Hắn miết ngón tay lên gò má ướt đẫm của cô, “là hôn thê của anh. Là thứ mà ông trời cho phép anh được chạm vào!”
“Không… Em… chúng ta chỉ là giả vờ…” Bạch Vi khóc nấc, cô muốn thoát khỏi cái tư thế xấu hổ này, cô đang ngồi trọn trên người hắn.
Nhưng Bạch Hiển không cho phép. Hắn kéo cô lại gần hơn, môi hắn gần như chạm vào môi cô, giọng nói ám ảnh: “Em nghĩ còn có thể giả vờ sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận