Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Mùi hương của nước và lửa
Hai người trở về căn hộ trong sự im lặng nặng nề. Căn nhà tối om, không một tiếng động. Tống Văn vẫn chưa về. Sự yên ắng này, trớ trêu thay, lại giống như một sự đồng lõa, một tấm màn nhung che đậy cho tội lỗi của họ.
Thư Tâm vội vã lao vào phòng tắm. Cô cần phải gột rửa. Cô đứng dưới vòi sen, để mặc cho dòng nước nóng xối xả gột đi mùi hương của Lăng Thiệu, gột đi cảm giác dính nhớp trên da thịt, và gột đi cả cảm giác tội lỗi đang cào xé tâm can. Nhưng cô càng chà xát, ký ức về những gì xảy ra trong xe lại càng hiện lên rõ nét.
Cửa phòng tắm đột ngột mở ra. Lăng Thiệu đứng đó, trần trụi, hơi nóng từ cơ thể hắn hòa quyện với hơi nước, tạo thành một làn sương mờ ảo.
“Em đang cố rửa sạch mùi của anh sao?” Hắn bước vào, đóng cửa lại. Không gian lập tức trở nên chật chội.
“Tống Văn… cô ấy sắp về rồi,” Thư Tâm lắp bắp, lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường gạch men lạnh lẽo.
“Thì sao?” Lăng Thiệu áp sát, giam cô giữa cơ thể hắn và bức tường. Hắn hít một hơi thật sâu mùi hương của cô, mùi sữa tắm hoa hồng trộn lẫn với mùi hoan lạc còn vương lại. Hắn cúi xuống, hôn lên hõm vai cô, nơi dòng nước đang chảy qua.
“Lăng Thiệu, đừng… Lỡ cô ấy…”
“Anh chỉ muốn nếm lại em một chút,” hắn ngắt lời, giọng khàn đi vì ham muốn. “Nhanh thôi.”
Bàn tay hắn lướt xuống, dễ dàng tìm thấy nơi bí ẩn nhất. Cô lập tức khép chặt hai chân lại, nhưng đã quá muộn. Ngón tay hắn đã cảm nhận được sự ẩm ướt.
Hắn cười khẽ, một nụ cười thỏa mãn. “Em xem, cơ thể em còn thành thật hơn cả lời nói dối của em.”
“Không phải… Em…”
Hắn không để cô nói hết câu. Hắn kéo cô vào dưới vòi sen, ép cô xoay người lại, áp mặt vào tường. Nước xối xả từ trên cao dội xuống. Hắn nâng một chân cô lên, vòng qua hông mình, và không một lời cảnh báo, hắn tiến vào.
“A!” Thư Tâm cắn chặt môi, cố nuốt tiếng rên vào trong.
Tiếng nước xối xả trở thành bản nhạc nền duy nhất cho cuộc ân ái vụng trộm này. Hắn thúc mạnh, từng nhịp dồn dập, như thể muốn đóng dấu chủ quyền lên cô ngay tại nơi này, ngay trong chính căn nhà của Tống Văn. Hơi nước nóng hổi bốc lên, làm mờ tấm kính, che giấu đi hình ảnh hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau, trơn trượt và nóng bỏng.
Thư Tâm cảm thấy mình sắp ngạt thở, vì hơi nước, vì khoái cảm, và vì nỗi sợ hãi tột độ. Mỗi cú thúc của Lăng Thiệu đều như một nhát búa đập vào lý trí mỏng manh của cô.
“Em ướt quá, Tiểu Tâm…” hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai cô. “Em thích làm điều này trong nhà của bạn mình lắm sao?”
Câu nói đó như một ngọn roi quất vào lòng tự trọng của cô, nhưng đồng thời, nó cũng kích thích một góc tối tăm nào đó trong cô. Cô run rẩy, mặc cho hắn thao lộng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận