Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Làm cô thật đau vào, để cô thanh tỉnh một chút.
Trình Hiểu Lễ cúi đầu ngăn miệng cô lại một cái tay miết tai cô an ủi, tay còn lại nắn bóp trên ngực cô, thỏa mãn khát vọng của cô.
“Hư ưʍ…”
Tạ Thu Thủy không nói lên lời nào được, chỉ có thể dùng nước mắt để biểu đạt, bên dưới vẫn chưa bị làm đỏ thì mắt đã bị khóc đến đỏ lên rồi.
Nhưng lúc Trình Hiểu Lễ mềm lòng muốn tha cho cô thì hai chân cô lại kẹp chặt lấy eo Trình Hiểu Lễ không cho anh ta đi.
“Vẫn chưa…” Mỗi từ của Tạ Thu Thủy đều mang theo tiếng run: “Đâm thêm một lúc nữa…… Ưm a….. Vẫn còn…. Muốn….”
Trình Hiểu Lễ thỏa mãn mong muốn của cô, lại thẳng lưng lên làm thêm mấy trăm cái.
Mãi cho đến khi cô kiệt hết sức khóc cũng không khóc nổi.
Nhìn lại cơ thể cô, không chỉ mắt sưng lên mà đến bên dưới cũng sưng lên rồi.
Trình Hiểu Lễ rót cho cô ly nước, cô khát muốn chết, uống hết trong một hơi.
“Khụ khụ khụ………”
Uống nhanh quá, bị sặc.
Cho dù sau khi kịch liệt như thế, cả người cô đã mệt lả, thì trong cơ thể vẫn đọng lại cảm giác vừa bị làm.
Dường như chỉ vần vừa kẹp chân lại liền có thể cảm nhận được cảm giác vừa nãy Trình Hiểu Lễ dùng côn ŧᏂịŧ làm cô.
Cô mềm nhũn dựa vào ngực Trình Hiểu Lễ.
Che đậy hết những gì mà vừa nãy trong lúc ngủ Trình Hiểu Lễ nghe thấy.
Tạ Thu Thủy tìm được công việc mới, chính thức xin nghỉ việc, hơn nữa cô không nói chuyện này với bất cứ ai, chỉ yên lặng chỉ dẫn người mới, chờ chuyển giao công việc.
Lúc chuẩn bị nghỉ việc, tâm tư đều nằm ở trên công việc mới, không chú ý đến những thứ khác, đối xử với Trình Hiểu Lễ đang đi công tác cũng rất qua loa lấy lệ, thậm chí là thở phào nhẹ nhõm, giống như đối với mình anh ta chính là một phiền phức lớn.
Ngày thứ hai anh ta đi công tác, sáng sớm đã nhắn tin hỏi thăm Tạ Thu Thủy, Tạ Thu Thủy nhìn thấy tin nhắn đó lúc đang đi đến bãi đậu xe, nhớ kỹ chuyện này, đợi sau khi ra khỏi thang máy, vẫn gửi một câu chào buổi sáng cho anh ta.
Sau khi trở về, mở cửa xe đi vào, vừa định đóng cửa, bỗng nhiên có một bàn tay chặn lại.
Tạ Thu Thủy hoảng sợ, lúc thấy rõ người, anh ta đã nhanh chóng giơ tay lên phun bình xịt trong tay vào miệng và mũi cô.
Cô sặc một cái:
“Lý Kỳ Ngôn, anh phun cái gì vậy?”
Lý Kỳ Ngôn xách cổ áo của cô, đẩy cô lên ghế phụ, còn mình thì ngồi vào vị trí lái xe, khởi động xe.
Tạ Thu Thủy bị làm cho bối rối, còn muốn mở miệng nói cái gì đó, bỗng nhiên cảm giác được cơ thể mình choáng váng vô lực.
“Lý Kỳ Ngôn, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận