Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

So với mấy con đường trăng hoa trước đây từng dạo chơi với Tống Thanh Dương, kỹ viện ở Kinh thành xa hoa hào nhoáng hơn rất nhiều. Bên trong có không ít trò giải trí, dù là mùa đông cũng không ảnh hưởng đến sự nhộn nhịp chỗ bọn họ.
Yến Tuyền đi trong dòng người, nàng đội mũ chụp, quàng khăn quàng cổ dài che khuất hơn phân nửa gương mặt, vào mùa đông lạnh giá, cách ăn mặc như thế không khiến cho người khác chú ý đến. Hoa Thái Tuế yên lặng không chút tiếng động đi theo sau nàng, nhờ có đoàn người che chắn, chẳng một ai để ý đến con mèo nhỏ như nó. Đám quạ đen bay trên đỉnh đầu Yến Tuyền, khi thì bay khi thì đậu trên mái hiên nhà, không ai cho rằng bọn họ đi cùng nhau.
Theo dòng người đông đúc, Yến Tuyền đi đến trước cửa một kỹ viện, nàng vừa mới đứng yên nhìn một chút thì đã bị một cô nương xinh đẹp ôm lấy cánh tay: “Tiểu ca ca mau vào trong chơi đùa đi.”
Yến Tuyền mỉm cười rồi ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô nương đó, vào trong kỹ viện với nàng.
“Tiểu ca ca đến đây lần thứ mấy rồi? Có quen biết với cô nương nào không?”
“Ta quen biết với Hương Hạnh cô nương nhà các ngươi cũng đã lâu rồi.” Yến Tuyền nói tin tức mà Hoa Thái Tuế tìm hiểu được cho nàng. Phòng chính của Hương Hạnh sát vách với phòng thuộc hạ của Tiêu Cửu Uyên, tiện cho cho nàng nhìn trộm.
Dứt lời, nàng nhét một thỏi bạc cho nàng ta, nụ cười trên mặt cô nương đó lại càng thêm tươi tắn, bước chân nhẹ nhàng hơn nhiều. Nàng ta nhiệt tình dẫn Yến Tuyền đến phòng Hương Hạnh.
Các nàng đến đúng lúc Hương Hạnh vừa tiễn khách ra về đến cửa, trong phòng tràn ngập mùi hương dâm mỹ sau khi nam nữ mây mưa, xen lẫn với mùi son phấn. Thậm chí còn thoang thoảng mùi thuốc, tất cả mọi thứ trộn lẫn với nhau, tạo thành một mùi hương ngọt ngấy không thể tả nổi.
Yến Tuyền vô thức nhìn sang phòng bên cạnh, nàng có thể khẳng định chắc chắn mùi hương này bay đến từ phòng cách vách. Yến Tuyền nhớ lại lúc trước nàng giúp Chúc Trúc Thu tìm thi thể, lão Đàm thích gian thi kia cũng dùng thuốc chống thi thể hư thối lên cơ thể bọn họ. Có lẽ đám Tiêu Cửu Uyên khi tạo Phật thể cũng cần dùng đến thuốc chống hư thối để bảo quản thi thể của Tống Thanh Dương.
Có lẽ vì đó mà bọn chúng giấu thi thể của Tống Thanh Dương trong kỹ viện, mùi son phấn có thể che giấu gần như hoàn toàn mùi thuốc.
Nghĩ đến cảnh thi thể Tống Thanh Dương bị bọn hắn giày xéo như thế, trong lòng Yến Tuyền không khỏi nổi lửa giận. Yến Tuyền cố đè nén cảm xúc, nàng duỗi tay ôm lấy Hương Hạnh đi vào phòng.
“Công tử uống ly trà trước, để nô gia dọn dẹp lại phòng ốc.” Hương Hạnh dịu dàng như nước nói. Yến Tuyền gật đầu đồng ý, nhưng nàng không uống nước mà đi đến bên cửa sổ, hé mở cửa một chút, tiện cho việc truyền tin tức với Hoa Thái Tuế.
Chờ Hương Hạnh dọn dẹp sắp xếp căn phòng xong xuôi, Yến Tuyền chỉ vào cây đàn tỳ bà trong góc, kiếm cớ nói: “Trước tiên đàn cho ta nghe một khúc đi.”
Yến Tuyền cho nàng ta một thỏi bạc.
“Được.”
Hương Hạnh nhận bạc, nàng ta nhẹ nhàng ôm tỳ bà thong thả đánh đàn.
Khi Hương Hạnh sắp đàn xong một khúc nhạc mà nàng ta đàn điêu luyện nhất thì cách vách mới có tiếng động vang đến.
“Meo meo… Tiêu Cửu Uyên đến rồi… Meo!” Hoa Thái Tuế chạy từ cửa vào trong phòng trốn làm gián đoạn khúc nhạc của Hương Hạnh.
“Cứ tiếp tục đàn đi, đừng dừng lại.”
Yến Tuyền nói, nàng bước nhanh đến bên cửa sổ, vẫy tay ra hiệu với đàn quạ đen ở chân trời, để chúng nó xem Cẩm Y Vệ đã đi đến đâu rồi.
“Đến đầu phố rồi, sẽ đến đây ngay thôi.”
Biết Tiêu Cửu Uyên không chạy thoát, Yến Tuyền yên tâm, nàng quay đầu hỏi Hương Hạnh: “Ngươi biết đàn bài “Thập diện mai phục” không?”
“Biết, nhưng không hay chơi.” Có khách làng chơi nào đến kỹ viện để nghe “Thập diện mai phục” đâu.
“Vậy đàn một lần đi.”
Trong tiếng tỳ bà dâng trào cảm xúc, đám quạ đen và Cẩm Y Vệ cùng nhau bao vây toàn bộ kỹ viện. Cửa phòng trên lầu nhanh chóng bị người ta mở ra, Yến Tuyền và chúng khách làng chơi cùng với kỹ nữ bị đuổi ra khỏi phòng.
Cửa phòng cách vách cũng bị mở ra, Tiêu Cửu Uyên quần áo không chỉnh tề đi ra, Yến Tuyền vội vàng núp ra sau Hương Hạnh.
“Các ngươi làm gì thế?” Tiêu Cửu Uyên tỏ vẻ không biết gì, dò hỏi Cẩm Y Vệ.
“Bẩm Tiêu thế tử, thi thể của Định An Vương bị trộm, bọn ta nhận lệnh truy tìm.”
“Ối chà, đang yên đang lành sao lại bị kẻ nào đó trộm mất?” Tiêu Cửu Uyên tỏ ra kinh ngạc, ngay sau đó hắn ta nhìn xung quanh, nói: “Chẳng lẽ do kỹ nữ thanh lâu nào ngưỡng mộ, yêu thầm Định An Vương làm?”
“Chưa xác định được ai là hung thủ, đám quạ đen này dẫn đường cho chúng ta tới.” Khi nói chuyện, Tống Thanh Bình chú ý đến bọn họ, y nhìn thấy Tiêu Cửu Uyên thì trong lòng không khỏi nặng nề. Sau khi bước đến hàn huyên với hắn ta mấy câu thì không màng sự ngăn cản của hắn ta, hung hăng xông vào phòng.
Nhưng trong phòng chỉ có ba nữ tử xinh đẹp, không thấy bóng dáng Tống Thanh Dương đâu.
Yến Tuyền vừa nghe đã biết Tiêu Cửu Uyên chắc chắn sử dụng thủ thuật che mắt, dựa vào những gì Hoa Thái Tuế nhìn trộm được, bên trong phải là ba nam tử mới đúng. Còn Tống Thanh Dương thì sao? Hắn bị ngâm bên trong cái lu lớn mà bọn họ mang theo.
Mấy người trần mắt thịt như đám người Tống Thanh Bình vốn không thể nhìn thấu ảo thuật này, may mà nàng sớm đã đoán được nên đã đến đây trước.
Yến Tuyền đi ra từ sau lưng Hương Hạnh, nàng cởi mũi chụp và khăn quàng cổ, để lộ gương mặt thật rồi hô lên gọi Tống Thanh Bình: “Nhị biểu ca.”
“Tuyền Nhi, sao muội lại ở đây? Lại còn cải trang nữa.” Tống Thanh Bình cực kỳ kinh ngạc, Tiêu Cửu Uyên nheo mắt nhìn nàng, hắn ta giành trước bước lên chặn đường, không nói hai lời đã vung tay tát cho Yến Tuyền hai bạt tai: “Nương tử thân là tiểu thư khuê các, sao lại ăn mặc như một nam nhân chẳng ra cái thể thống gì cả, rồi còn xuất hiện ở kỹ viện?”
Tiêu Cửu Uyên trả đũa, hắn ta vốn định dùng Yến Tuyền để dời sự chú ý của mọi người.
Yến Tuyền bị hắn ta đánh đến nỗi hai mắt nổ đầy sao, nàng thật sự không ngờ hắn ta sẽ bày trò động tay động chân với nàng trước mặt nhiều người như vậy. Nhưng khi ngẫm kỹ cũng hiểu, hiện tại nàng là vị hôn thê của hắn ta, hơn nữa còn được Hoàng thượng tứ hôn, xem như đã là người của hắn ta. Hiện tại, hắn ta đánh nàng vì việc đến dạo kỹ viện hoàn toàn có thể tính là xử lý việc nhà. Ở thế đạo này, thê tử chẳng qua chỉ là vật sở hữu của trượng phu, huống chi nàng chỉ là trắc phi, chỉ hơn tiểu thiếp một chút.
“Tiêu thế tử, người tạm thời đừng nóng nảy, nghe Tuyền Nhi nói đã.” Tống Thanh Bình bước đến ngăn cản thì bị Tiêu Cửu Uyên vung tay.
“Có gì để nói? Có tiểu thư khuê các nào cải trang thành nam tử đến kỹ viện?” Tiêu Cửu Uyên nói, hắn ta lại bước đến định đạp Yến Tuyền. May mà Hoa Thái Tuế kịp thời nhảy đến, nhào lên đầu hắn ta cào một phát, xé rách cả một mảng da đầu kèm tóc.
Tiêu Cửu Uyên đau đến mức gào to: “Lại là con súc sinh mày!”
Hoa Thái Tuế xuất hiện cho Yến Tuyền chút thời gian, nàng nhanh chóng nói: “Thi thể Tống Thanh Dương bị tên súc sinh Tiêu Cửu Uyên này ăn cắp! Hắn ta đang giấu thi thể trong căn phòng này!”
Dứt lời, Yến Tuyền xông vào căn phòng phía sau Tiêu Cửu Uyên, nàng móc gương Hỗn Nguyên ra chiếu vào trong cho mọi người xem, chỉ thấy ba người đẹp bất thình lình biến thành ba nam tử to cao, vai u thịt bắp.
Ở trong căn góc căn phòng vốn trống không thật ra có đặt một cái lu cao bằng người, trên lu viết đầy phù chú kinh văn, tản ra mùi thuốc đậm đặc.
Tiêu Cửu Uyên đuổi theo muốn cướp lấy gương Hỗn Nguyên trong tay Yến Tuyền thì bị Cẩm Y Vệ cản lại.
Tiêu Cửu Uyên giảo biện, nói: “Ta làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho Định An Vương. Thay vì chôn thân thể hắn trong lòng đất, biến thân thể hắn trở thành Phật thể được người đời kính trọng chẳng phải tốt hơn sao?”
Yến Tuyền giật lấy chén trà trên bàn, hung hăng đập vào đầu Tiêu Cửu Uyên: “Nếu tốt như thế sao ngươi không đào hết tổ tông nhà ngươi lên, biến tất cả bọn họ thành Phật thể? Sao ngươi không ngang nhiên thẳng thắn nói ra? Sao phải lén lút trộm mộ?”
Yến Tuyền chọc thủng lời nói dối của hắn ta, không đợi hắn ta phản ứng đã túm lấy bàn ghế bên cạnh, đập mạnh vào cái lu.
Cái lu kêu lên một tiếng “rắc” lớn rồi vỡ, chất lỏng sền sệt chảy ra đầy đất. Từ chỗ lu vỡ có thể nhìn thấy thi thể Tống Thanh Dương trần truồng, không mặc quần áo ngồi xếp bằng bên trong.
Không gian ngập mùi thuốc và mùi son phấn nhưng không hề có mùi hôi thối do thi thể phân hủy.
Yến Tuyền và Nhị biểu ca cùng ghé sát lại quan sát. Thi thể Tống Thanh Dương nhắm mắt, giống như đang ngủ, da thịt vẫn đàn hồi, vết sẹo trên người và phần cổ bị quạ đen rỉa rách đã được chất lỏng kỳ quái này chữa trị hoàn toàn, không hề giống như một xác chết.
Trái tim Yến Tuyền đau đớn, nàng cầm lòng không đặng rơi nước mắt.
Nước mắt chảy đầy mặt, rơi xuống người Tống Thanh Dương, Yến Tuyền tủi thân nói: “Biểu ca, Tiêu Cửu Uyên bắt nạt ta, huynh mau giúp ta dạy dỗ hắn ta.”
“Được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận