Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mai Ngữ Phù vọt về phía bọn họ, tê tâm phế liệt hướng về phía song sắt mà rống! Tiêu Trúc Vũ bị dọa đến chân cũng mềm nhũng, hoảng sợ liên tục lui về phía sau.

Mà cô cũng thấy được gương mặt sau mái tóc dài kia, văn nhã tú khí , trán ve mày ngài, trên mặt bà ấy còn tàn lưu ứ thương , đánh vỡ mỹ cảm gương mặt trắng như gốm, tóc có chút thưa thớt, không khó nhận ra là hậu quả của bị túm kéo.

“Ha ha ha ha! Ha ha ha ha!”

Thấy cô bị dọa , Mai Ngữ Phù thoải mái cười to, Bạch Dương chỉ cách bà một cái cửa sắt, thờ ơ,giống như chỉ làm cho phải phép hỏi: “Ở chỗ này mẹ có khỏe không? Có chỗ nào cảm thấy khôngthoải mái không?”

Bà ấy không nói lời nào, chỉ là cười điên cuồng, bắt lấy lan can thân thể bắt đầu lay động , bà muốn dỡ hàng rào sắt trước mặt xuống, nhưng dù đã dùng hết sức lực nó vẫn bất động.

“Anh trai để cho con tới xem người năm lần, nếu mẹ vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, liền bị đưa đến Thụy Sĩ , chết một cái chết không đau đớn.”

Bạch Dương muốn nghiêm túc để cho bà nghe hiểu đoạn lời nói này: “Chữa bệnh cho tốt, nếu không được, mẹ chỉ còn lại con đường chết .”

“Vậy còn ngươi! Vậy còn ngươi!” Mai Ngữ Phù trừng lớn mắt hạnh, vui cười nhìn hắn: “Ngươi bất tử sao! Ngươi cũng họ Bạch, ngươi đi tìm chết đi, ngươi đi tìm chết đi!”

“Cô, cô!” Mai Ngữ Phù đem cánh tay vươn ra ngoài lan can , chỉ về phía Tiêu Trúc Vũ, sau đó lại nhìn về phía Bạch Dương, cười hưng phấn dậm chân: “Cô ta cũng sẽ chết, ngươi bất tử cô ta sẽ chết! Ha ha các ngươi đều chết, ngươi làm cô ta chết a!”

Bạch Dương đem chìa khóa ném cho hộ sĩ đứng ở hành lang , mặt không biểu tình ôm bả vai Tiêu Trúc Vũ xoay người rời đi.

Phía sau vang lên tiếng cười điên cuồng vẫn như cũ không ngừng, cửa lớn nặng nề đóng lại, hành lang tức khắc an tĩnh, trái tim cũng đột ngột trầm xuống.

“Bà ấy phải chết sao?” Ngồi trên xe, Tiêu Trúc Vũ thấp thỏm hỏi.

“Đau lòng cho bà ấy?”

“Không phải, chỉ là cảm thấy có chút ngoài ý muốn, bà ấy sao lại biến thành như vậy.” Thì ra người phát điên , là sẽ biến thành cái loại bộ dáng đáng sợ này.

“Là một tay cha anh tạo thành, đem bà ấy nhốt dưới hầm vài thập niên, cho dù là người nào cũng sẽ biến thành như vậy.”

Trái tim —lộp bộp– một tiếng.

Tiêu Trúc Vũ cầm lòng không đậu bắt được khăn quàng, ngực dâng lên chút buồn đau, khó có thể tưởng tượng vài thập niên,bà ấy đã sống như thế nào trong căn hầm đó.

Nhìn thấy phản ứng của cô, hắn tiếp tục nói.

“Cha anh từ nhỏ đối hai anh em bọn anh đều rất nghiêm khắc, ông ấy đem anh nuôi thả ở thảo nguyên, một ngày nếu không giết năm con lộc giao cho ông ấy, anh phải quỳ gối trước cửa hầm , xem mẹ bị đánh.”

“Ông ấy muốn đem anh biến thành loại súc sinh như ông ta.” Bạch Dương xoay người nhìn cô, cười thảm hề hề.

“Nhưng cũng may, đã trải qua nhiều thống khổ như vậy, rốt cuộc anh gặp được em, hết thảy mọi chuyện đều thực đáng giá, em cũng muốn như vậy,phải không?”

“Muốn, muốn cái gì?”

Bạch Dương xoa xoa đuôi tóc của cô, để trong lòng bàn tay mà xoa cọ: “Đương nhiên là muốn chúng ta cùng nha trải qua thống khổ, về sau thì hạnh phúc làm ấm chăn cùng nhau.”

Hắn có thể ngụy trang làm tất cả mọi thứ, nhưng nội tâm có duy nhất mình cô là sự thật, cũng chỉ vì quá muốn cô mà thôi.

Đợi đến lúc cô ngủ , lúc nào hắn cũng trộm hôn qua vết sạo trên đùi cô, ích kỷ coi đó là dấu vết tình yêu hắn dành cho cô.

Trong TV phòng khách đang chiếu một bộ phim tình yêu Anh quốc ấm áp.

Bức màn được kéo chặt , căn nhà giống như trở thành một rạp chiếu phim lớn, chỉ có hai người bọn họ.

Bạch Dương cánh tay đáp ở sô pha chỗ tựa lưng thượng, tay câu được câu không mà vén lên cô tóc đẹp, quấn quanh ở ngón trỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận