Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiết lập các hệ thống và quy tắͼ, nghiên cứu lịch sử, tìm kiếm các khuôn mẫu và giả vờ rằng mọi thứ đều quan trọng.
Thật ra, những thứ đó cũng như không.
Hãy nhìn xem, khi mà cấu trúc này sụp đổ, khi thế giới xung quanh bị xé toạc…
Khi mà một người bị tước bỏ tôn nghiêm, tài phú, các mối quan hệ cá nhân thì chỉ còn lại mỗi hô hấp trần trụi.
Thì tất cả không còn ý nghĩa gì nữa.
Học sinh hỏi, thầy Triệu ơi, những thứ kia có ý nghĩa gì không ạ?
Triệu Thanh Yến trả lời Trở về với bản chất, thân thể, thức ăn, đau thươռg… và tính dục.
Ông cười trầm ngâm nói nốt chữ cuối.
Đám học sinh ồ lên, vẻ bất ngờ lắm.
Lúc này, chuông tan học vang lên. Triệu Thanh Yến rấtvừa lòng với sáng tạo của mình.
Ông ưu nhã quay người, cầm phấn viết lời cuối lên phần bảng đen còn được bỏ trống trước khi kết thúc tiết học Lịch sử, không thuộc về người.
Bột phấn bay tứ tung, sáu chữ kia nhìn mà ghê người.
Dấu chấm câu cuối cùng lại vẽ nguệch ngoạc thành dây cuộn tròn.
Như để tuyên cáo với đám sinh viên lớn học tự cao tự lớn kia.
Bên dưới bắt đầu xì xào bàn tán.
Có sinh viên lớn mật đứng lên hỏi lại “Thưa giáo sư, vậy thì lịch sử thuộc về ai ạ? Kẻ có tiền chăng? Hay là lớn diện của thế hệ N ạ?”
Triệu Thanh Yến thu giáo án lại “Tôi sẽ không giải đáp câu hỏi ngu ngốc như thế này đâụ”
“Lịch sử không thuộc về chúng ta.” Một giọng nói khẽ vang lên.
Ông ngẩng đầu đối diện với ánh mắt tɾong suốt kia mà lòng mềm nhũn tới rối tinh rối mù.
“Em nói tiếp đi.” Ông gật đầu, đuôi lông mày nhếch lên không che giấu được cảm xúc vui vẻ.
“Thứ thuộc về chúng ta là hiện tại và tương lai.”
Triệu Thanh Yến cười.
Hốc mắt ông lại hơi ướt át. Khuôn mặt nhỏ nhắn tɾong tầm nhìn ngày càng mơ hồ.
Ông nghe thấy chính mình nói “Lịch sử tất nhiên có quan trọng, nhưng đấy là ý nghĩa con người gắn lên nó, chứ không thể vịn vào đâụ Thứ được thành lập từ con người cũng có thể bị phá hủy bởi con người. Chúng ta cần lột đi lớp trang trí bên ngoài để tìm ra được sự thật trần trụi nhất. Chúng ta cần thoát khỏi lịch sử, làm chủ chính mình.”
Trong một khoảnh khắc xung quanh ông biến đổi, ông rơi vào một hố đen kịt, bên tai văng vẳng tiếng nói.
Tiếng dạy dỗ ân cần kia rõ ràng là của ông, nhưng rồi lại trộn với một giọng nữ xa lạ khác làm ông không phân biệt được rốt cuộc là của ai.
“Làm chủ chính mình.”
Giọng nói thanh khiết kia như tiếng thần đang chỉ thị ông ta.
“Bước ra khỏi lịch sử, làm chủ chính mình.”
“Làm chủ chính mình.”

Triệu Thanh Yến dần tỉnh lại với tiếng thần dụ văng vẳng bên tai, hốc mắt ướt át.
Ý nghĩ mơ hồ dần trở nên rõ ràng.
Người ngoài nhìn vào nghĩ rằng ông đã có tất cả mọi thứ trên đời.
Nhưng mà gia tộc, tình yêu, huyết thống, chỉ có ba chuyện đó là toàn bộ sinh hoạt của ông.
Hiện tại, đến cả ba chuyện nhỏ nhoi này ông ta cũng không thể giữ vững.
Khó có thể nói, đây chính là thất bại to lớn tɾong đời người.
Tới tận bây giờ, Triệu Thanh Yến luôn hiểu sân khấu cuộc đời này rấtnhỏ bé. Nó không đủ lớn để chứa quá nhiều diễn viên.
Trong cảm nhận của ông, anh cả là vai chính không nhường nhân đức với ai.
Anh cả của ông là người đứng dưới ánh đèn, vạn người chiêm ngưỡng.
Còn ông chỉ ở tɾong tối, khi cần thì ra tay, không cần thì buông tay.
Ông chỉ là hạt cát tɾong nước lũ, không có quyền lực, không tác động tới lịch sử

Bình luận (0)

Để lại bình luận