Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thu Tiểu Quân nghĩ nghĩ, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nói: “Chú Bạch, con có bộ dáng Trục Nguyệt, có thể tiếp tục tồn tại trên thế giới này đều là kiệt tác của chú, chú chính là phụ mẫu tái sinh của con, con kêu chú bằng ba, đây cũng là chuyện đáng làm.”

“Ha hả a……” Bạch Hoa cười thoải mái.

Jack vào lúc này tiến đến bên tai Bạch Hoa, trộm cười hỏi: “Như vậy tôi có thể kêu người là cha vợ được không?”

“Ha ha ha……” Bạch Hoa cười thật sung sướng, liên tục gật đầu, “Có thể có thể, đương nhiên có thể, a ha ha……”

Mặt Thu Tiểu Quân có điểm ngượng ngùng đỏ hồng, “Jack, anh cùng ba em nói gì đó?”

Jack cao hứng nhún nhún vai, “Đâu có nói gì, chỉ một ít chuyện đáng chê cười mà thôi.”

“Chê cười?” Mặt cô hơi phiếm hồng, đi nhanh đến gần hắn, nâng tay lên nhéo vào lỗ tai hắn, “Hừ, em nói với anh, lỗ tai em rất thính, anh đừng cho là em không biết anh nói cái gì.”

Lỗ tai bị cô nắm xả đến có chút đau, nhưng Jack lại cảm thấy thập phần hạnh phúc, cười một cái, miệng lưỡi trơn tru nói: “Bà xã, nếu biết rồi, vậy em còn hỏi làm gì?”

“Bà xã? Anh kêu ai bà xã?” Không biết sao, nghe được hai chữ “bà xã”, cô vừa tức vừa buồn cười, cắn cắn môi, buông lỗ tai hắn ra, vung nắm tay lên đánh vào ngực hắn, “Đáng chết, không được kêu bà xã, chúng ta còn chưa có giấy hôn thú đâu…”

Jack nghẹn cười, vội vàng giả vờ đáng thương cầu cứu Bạch Hoa, “A, cha vợ, con gái cha đánh con rể cha a…”

“A ha ha ha…… Con rể ngoan, đánh là thương mắng là yêu, con gái của ta càng đánh càng chứng tỏ cô ấy yêu con, ha ha ha…” Bạch Hoa rất có kinh nghiệm, cười lớn.

Đúng lúc này, Mạc Thiếu Đình nằm trên giường tỉnh lại, nhìn đến hoàn cảnh xa lạ của mình, nghe được thanh âm vui vẻ của mọi người, nhíu nhíu mi, nghi hoặc động đậy, “Đây là đâu? Các người là ai?”

Đột ngột như vậy, Thu Tiểu Quân cấp tốc xoay người, nhìn về phía hắn đầu tiên.

“Thiếu Đình……” Cô kích động cực kỳ, nhanh như chớp đứng trước mặt hắn, nâng tay như trân như bảo vuốt ve mặt hắn, “Thiếu Đình, anh rốt cuộc tỉnh rồi, tốt quá, tốt quá.”

“Thiếu Đình là ai? Cô lại là ai?” Mạc Thiếu Đình đột nhiên đẩy tay cô ra, nhìn cô, buồn bực hỏi.

“……” Thu Tiểu Quân choáng váng.

“Cha vợ, cậu ta… giả vờ mất trí nhớ sao?” Jack đi đến bên cạnh Bạch Hoa, nhìn Mạc Thiếu Đình xem Thu Tiểu Quân tựa như người xa lạ, có chút bất an hỏi.

Nét mặt Bạch Hoa đầy nếp nhăn, lộ ra chút xin lỗi, “Ta làm cho cậu ấy chính là phương pháp trị liệu XXX, loại trị liệu này sẽ mang đến một ít di chứng.”

“Ý tứ, cậu ta sẽ mất trí nhớ?” Trán Jack đổ mồ hôi.

“Đúng vậy, bất quá, chỉ mất trí nhớ một đoạn thời gian.” Bạch Hoa đáp.

Thu Tiểu Quân tràn đầy nước mắt, “Anh ấy rốt cuộc sẽ mất trí nhớ bao lâu?”

“Sẽ không quá một năm, nếu tình huống lạc quan, trong vòng một tuần sẽ nhớ lại ký ức.”

“Hô ~” Jack thở dài nhẹ nhõm một hơi, có thể lĩnh hội tâm tình Thu Tiểu Quân lúc này, bước nhanh đi đến trước mặt Mạc Thiếu Đình, giơ tay hơi hơi dùng sức gõ gõ đầu của hắn, giống như hung ác lạnh lùng nói: “Mạc Thiếu Đình, tiểu tử ngươi khôi phục ký ức nhanh lên, đừng làm cho Tiểu Quân khổ sở lâu, biết không?”

“Ngươi cư nhiên dám đánh đầu tôi?” Mạc Thiếu Đình đột nhiên trừng lớn đôi mắt.

“Cậu còn dám trừng tôi như vậy, tôi còn dám đánh đầu cậu.” Jack lại lần nữa nâng tay lên, vừa nói vừa làm bộ như muốn đánh.

Mạc Thiếu Đình thấy thế, chậm rãi nâng lên hai tay.

Jack cho rằng hắn là muốn đánh trả, nhưng không nghĩ tới, hắn đột nhiên “oa” một tiếng khóc lớn.

“A ô ô ô, mẹ ơi, a ô ô ô, mẹ ơi, có người xấu đánh con, a ô ô, mẹ, mẹ, mẹ ở đâu, a ô ô……” Mạc Thiếu Đình hai tay gạt lệ khóc lớn, “A ô ô ô ~ a ô ô……”

“Thiếu Đình, anh tại sao lại khóc?” Thu Tiểu Quân vẻ mặt nghi hoặc.

Mạc Thiếu Đình bỗng nhiên ôm chặt lấy cô, đem nước mắt bôi trên người cô, “A ô ô, mẹ, cái chú này hư, chú khi dễ con, a ô ô ô…… A ô ô…… Mẹ, con sợ, a ô ô ô……”

Ách, hắn kêu mình là mẹ?

“……” Thu Tiểu Quân lại một lần ngốc rớt.

Jack quay lại lần nữa tìm kiếm giải thích, nhìn về phía Bạch Hoa, “Cha vợ, đây lại là tình huống như thế nào?”

“Đây cũng là di chứng.” Bạch Hoa lại lần nữa có chút xin lỗi trầm giọng nói, “Chỉ số thông minh của cậu ta, trong chốc lát sẽ dừng lại ở năm tuổi, trong chốc lát sẽ dừng lại ở mười lăm tuổi, trong chốc lát lại sẽ dừng lại ở 25, 35 đến 95 tuổi.”

“A?” Thu Tiểu Quân mặt đầy vẻ không dám tin tưởng.

Thu Tiểu Quân đã vài ngày không xuất hiện, Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ đều không có tới nửa điểm tin tức, trong lòng vô cùng nôn nóng và lo lắng.

“Anh, em gọi điện thoại hỏi, Tiểu Quân cùng Jack, còn có Mạc Thiếu Đình, bọn họ đều không quay trở về Vụ thành.” Mạc Hoa Khôi buông điện thoại, bồi hồi, nói với Âu Dương Kiện Vũ đang sốt ruột.

“Vậy phải làm sao bây giờ? Tiểu Quân sẽ không cho rằng chúng ta sợ hãi cô ấy là quỷ, về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt chúng ta nữa sao?”

Âu Dương Kiện Vũ sắc mặt rất ngưng trọng, nghĩ nghĩ, khẳng định lắc đầu, “Không đâu. A, đúng rồi, lần trước em dùng phương pháp gì tìm được cô ấy?”

“Em đi đài truyền thanh, thông qua radio nói thật nhiều lời, cô ấy mới xuất hiện.” Nói đến chuyện này, Mạc Hoa Khôi trong lòng lại có hy vọng, “Anh, lần này chúng ta cũng làm vậy, chúng ta đi đài truyền thanh, nếu cô ấy nghe được lời chúng ta nói không chừng sẽ xuất hiện thật mau trước mặt chúng ta.”

Âu Dương Kiện Vũ không chút do dự đồng ý, “Được, chúng ta lập tức đi.” Nói xong, lập tức đứng lên, cùng hắn vai sóng vai bước nhanh đi ra ngoài.

Lúc này, Hạ Tiểu Thỏ cùng Đông Phương Tuyết Dạ mỗi người một mâm thức ăn từ trong bếp đi ra, nhìn thấy bọn họ gấp rút đi ra ngoài, đều rất buồn bực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận