Chương 220

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 220

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hô hấp Ngôn Trăn có chút dồn dập, hơi hơi hoảng hốt ngẩng đầu trừng anh, lại phát hiện vẻ mặt anh rất đứng đắn, thần sắc thong dong, giống như thật sự nghiêm túc giúp cô sửa sang lại quần áo.
Váy sửa sang lại xong, hai tay Trần Hoài Tự không rời đi, từ eo thừa cơ đi lên, thò vào trong áo khoác, một tay giúp cô kéo áo sơ mi nhét vào eo váy, tay kia từ sau lưng từng chút một vuốt xuống, giúp cô vuốt phẳng nếp nhăn trên áo sơ mi vì động tác cúi người mà bị gập lại.
Anh đứng cách rất gần, cơ hồ là ôm cô vào trong ngực, tiếng hô hấp nhợt nhạt rơi trên đỉnh đầu cô, lòng bàn tay ấm áp cách vải mỏng nhẹ dán vào da thịt của cô, nhờ anh vuốt ve mà khơi dậy một trận tê dại.
Ngôn Trăn gần như lập tức tựa trán lên vai anh, cố gắng tập trung thần trí trả lời Lương Vực ở đầu bên kia điện thoại: ” Em rảnh… Được… ”
Bởi vì dáng người cô quá đẹp, nút áo sơ mi trên cổ bung ra lộ chút khe hở, mơ hồ lộ ra cảnh xuân bên trong. Trần Hoài Tự kề sát giúp cô sửa sang lại cổ áo, đầu ngón tay hơi dùng sức, ấn vải rơi vào khe ngực mềm mại, ấn không nhẹ không nặng, cũng vuốt phẳng áo ra khỏi ngực cô, một chút nếp nhăn cũng không còn.
Thân thể bị anh trêu chọc đến nóng lên, Ngôn Trăn thiếu chút nữa thở hổn hển, muốn lùi về phía sau, nhưng mà phía sau chính là cửa, căn bản không có chỗ trốn, vì thế chỉ có thể luống cuống túm lấy quần áo của anh, cầu mong anh tạm thời dừng tay.
Nhưng Trần Hoài Tự hiển nhiên còn chưa kết thúc, sau khi sửa sang lại áo sơ mi, anh rút tay ra, thay cô sửa sang lại cổ áo khoác. Đầu ngón tay vân vê cổ áo gấp nhẹ nhàng vuốt thẳng, sau đó lại xẹt qua cần cổ mảnh khảnh, còn có xương quai xanh lộ ra.
Trông có vẻ vô tình, nhưng làm cho cô ngứa ngáy không chịu nổi.
” … Vâng, có thể… ” Ngôn Trăn cảm thấy lực chú ý của mình không thể tập trung nổi,”… Đến lúc đó rồi tính ạ…”
Cuối cùng, Trần Hoài Tự thò hai tay vào sau gáy cô, chậm rãi vuốt gáy cô, dùng lòng bàn tay nắm tóc cô lại, thu gọn, thả ra, đầu ngón tay vuốt lại một lần nữa.
Động tác vốn rất bình thường, dưới thao tác không nhanh không chậm của anh lại trở nên khiêu da^ʍ câu người. Ngôn Trăn cắn môi, ngay cả Lương Vực đang nói cái gì cũng không có tinh thần để nghe, lung tung đáp lại vài câu, cúp điện thoại, có chút buồn bực: ” Anh làm loạn gì nha! “

Bình luận (0)

Để lại bình luận