Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhìn Ra Chưa
Vi Sinh Hoài Lăng: “? Đó là anh trai của cô ấy, sao em có thể tức giận với các anh trai của cô ấy được? Người ta là quan hệ anh em trong sáng rõ ràng, sau này cũng sẽ trở thành anh trai của em.”
Vi Sinh Văn Trạm trợn trừng hai mắt, nhếch môi cười: “Ha…”
Vi Sinh Dư Xán cũng tức đến bật cười.
Vi Sinh Hoài Lăng không thể hiểu được: “Sao hai người lại cười?”
Dư Xán thở dài, đi tới giữa Vi Sinh Văn Trạm và Vi Sinh Lẫm: “Ba người chúng ta thế này mới gọi là tình cảm anh em.”
Cô ấy kéo tay Vi Sinh Văn Trạm và Vi Sinh Lẫm qua.
Vi Sinh Lẫm chán ghét rút ra: “Này này này! Có gì thì nói chứ đừng có đụng chạm, em làm nhăn hết quần áo anh rồi!”
Vi Sinh Văn Trạm không chút do dự rút tay về, giọng điệu âm trầm: “Đừng nghĩ đến chuyện lấy anh làm vật thí nghiệm.”
Dư Xán cũng không tức giận, lại đi đến trước mặt Vi Sinh Biệt Hạc, chuẩn bị ôm lấy anh ta.
Vi Sinh Biệt Hạc nhanh chóng né tránh, lạnh lùng cự tuyệt: “Đừng chạm vào em.”
Vi Sinh Dư Xán buông tay Hoài Lăng: “Nhìn ra chưa?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Nhìn ra rồi.”
Dư Xán mỉm cười: “Kết luận là gì?”
Hoài Lăng lạnh lùng: “Quan hệ giữa năm người chúng ta không tốt.”
Vi Sinh Dư Xán: “?”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Vi Sinh Lẫm cười, thấy thật vớ vẩn: “Hoài Lăng à, anh thấy em không chỉ điếc đâu, em còn mù nữa, điều này không rõ ràng…”
Dư Xán che miệng anh hai lại, cười gian khẽ nói: “Đừng nhắc nhở, không phải anh muốn xem trò cười sao?”
Vẻ mặt ghét bỏ của Vi Sinh Lẫm đột nhiên trở nên rất cảm động, kéo tay Dư Xán xuống, nghiêm trang nói: “Rõ ràng tình cảm giữa bọn họ vô cùng trong sáng!”
Vi Sinh Hoài Lăng lạnh lùng đọc môi anh ta, vẻ mặt không biểu cảm: “Nói nhảm xong rồi đúng không?”
Vi Sinh Lẫm gật đầu.
Hoài Lăng khó chịu đi tới trước mặt Kiều Sở Sở, thẳng tay nhấc cô lên!
Kiều Sở Sở vẫn còn đang che mắt: “Hả?!”
Vi Sinh Biệt Hạc biến sắc, tiến lên muốn cướp lại!
Hoài Lăng né tránh, vác Kiều Sở Sở chạy mất!
Vi Sinh Biệt Hạc đuổi theo: “Vi Sinh Hoài Lăng!!”
Dư Xán bắt lấy anh ta: “Em gọi cái gì mà gọi, em trai em bị điếc em không biết sao?”
Biệt Hạc tránh tay cô ấy ra, giọng điệu không vui: “Chị ngăn em lại làm gì, mới nãy chị cũng nói nhà Vi Sinh chúng ta muốn cái gì thì cướp lấy cái đó!”
Vi Sinh Dư Xán trầm mặt: “Trên cổ em toàn là vết véo, phải tìm thợ trang điểm che cho, quần áo cũng phải thay, nếu không sẽ bị người ta bàn tán, đến lúc đó người mất mặt chính em đó.”
Vi Sinh Biệt Hạc ngẩn ra, bực bội sờ sờ cổ: “Chết tiệt, em còn chưa đánh được nó!”
Vi Sinh Lẫm nở nụ cười: “Hoài Lăng chính là con sói cô độc hàng đầu trong nghề, có sức chiến đấu cao nhất, chẳng lẽ em nghĩ nó là đồ bất tài sao?”

Hoài Lăng thẳng tay ném Kiều Sở Sở lên giường!
Sức lực quá mạnh, khiến Kiều Sở Sở bị ném xuống bật nảy lên lại trên giường!
Cô hoảng sợ, thuận thế lăn xuống đất, vẻ mặt hoảng sợ: “Cậu làm gì vậy?!”
Hoài Lăng không nói một lời, nhẹ nhàng ôm lấy cô, lại ném lên giường!
Kiều Sở Sở: “!!!”
Cậu dạng chân sang hai bên hông cô, lạnh mặt ra dấu tay: “Đừng nhúc nhích, nếu không sẽ dùng cà vạt trói chị lại.”
Kiều Sở Sở hít nhẹ một hơi, không dám động đậy.
[Chuyện gì xảy ra vậy? Mình rơi vào khu vực kỳ quái nào rồi sao?]
Hoài Lăng vốn dĩ chải tóc vuốt ngược theo kiểu trưởng thành, nhưng hiện tại có vài sợi tóc tán loạn rơi xuống trước trán, cảm giác tà khí tỏa ra khắp mặt cậu.
Cậu thô bạo nới lỏng cà vạt, sự bực bội mà mắt thường có thể thấy được.
Cái miệng nhỏ của Kiều Sở Sở thở hổn hển.
[Chết tiệt, động tác này có sức gợi dục quá.]
[Nhưng cho dù có gợi dục đến mấy thì mình cũng rất sợ.]
Vi Sinh Hoài Lăng nhíu mày, nhìn ánh mắt sợ hãi của cô.
Kiều Sở Sở mở to mắt, ngực phập phồng liên tục, mi tâm hơi nhíu lại, tế bào toàn thân lộ ra sự sợ hãi.
Hoài Lăng cúi người tới gần cô.
Kiều Sở Sở: “Á!!”
Cô co người ở trên giường, nhìn khuôn mặt cậu áp sát, tim cũng muốn nhảy ra ngoài!
Đôi mắt xinh đẹp của cậu hiện lên sự hứng thú, bỗng nhiên tìm kiếm xuống phía dưới.
Kiều Sở Sở: “!!!”
Đầu cậu di chuyển xuống từ chút từng chút một, lướt qua ngực cô, hai chân, chậm rãi đến phần bắp chân rồi dừng lại.
Kiều Sở Sở đã không hít thở nỗi nữa, tế bào cả người đều đang đề phòng!
[Đang làm gì vậy?!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận