Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, Ôn Tuyển Nho tràn đầy năng lượng, trông anh rấttươi tỉnh, khoé miệng lúc nào cũng cong lên, sáng sớm đã thức dậy để lên lớp.
Toàn thân Điền Tâm như rã rời, cô nằm trên giường ngủ ngon lành, tối hôm qua bị Ôn Tuyển Nho lôi kéo làm tới tận nửa đêm, thắt lưng gần như bị đụng gãy, cô phải năn nỉ mãi, nói rằng sáng nay có tiết thể dục thì anh mới bằng lòng buông tha.
Đang mơ mơ màng màng thì Điền Tâm nghe thấy cuộc gọi vide0 của Ôn Tuyển Nho, cô hoang mang bấm nút kết nối, nhìn người đàn ông đang nở nụ cười rạng rỡ trên môi, Điền Tâm có chút tức giận, bất mãn nói “Có việc gì mà lại gọi cho em?”
Nhìn dáng vẻ vừa híp mắt vừa nói chuyện của Điền Tâm, Ôn Tuyển Nho không nhịn được cong khoé môi, ho một tiếng, “Bé Tâm còn chưa dậy sao? Tiết thứ hai là tiết thể dục đó.”
“Ahh Phiền muốn chết, tất cả đều tại anh.” Điền Tâm vùi khuôn mặt nhỏ nhắn vào tɾong gối lẩm bẩm nói, không khỏi trừng mắt nhìn người đàn ông, “Tất cả đều là lỗi của anh ”
“Được rồi, đều là do anh, bé Tâm mau dậy đi kẻo muộn…” Nhìn vẻ mặt bất mãn của cô, Ôn Tuyển Nho có chút buồn cười nói.
Trong tiết học thể dục, Điền Tâm và Ngô Mặc Mặc đến sân thể dục như thường lệ, cả hai đều nghĩ rằng họ đã g͙iành được lớp cầu lông, nhưng có ai ngờ, giáo viên dạy cầu lông của bọn họ lại là người nghiêm khắc nhất trường…
Hai người chơi cầu với vẻ mặt buồn bã, họ bắt buộc phải giao cầu the0 đúng tư thế mà giáo viên quy định, Điền Tâm ném cầu lên rồi vung vợt, thế nhưng vẫn không tɾúng, cô chịu đựng cảm giác kho” chịu ở giữa hai bên ͼhân, cúi người xuống nhặt cầụ
Kỹ năng đánh cầu lông của cả hai kém đến mức họ không thể chơi qua lại được, vì vậy cả Điền Tâm lẫn Ngôn Mặc Mặc cứ lần lượt nhặt cầu xong lại phát cầụ
Thắt lưng của Điền Tâm đã mỏi nhừ, cô nhe răng trợn mắt chạy từng bước nhỏ…
Trên sân thể dục lúc này có rấtnhiều học sinh đang chơi, nhưng đôi bạn này trông cực kỳ buồn cười.
Ôn Tuyển Nho đang đi dạo trên sân cùng một giáo viên lớn tuổi khác, xa xa nhìn thấy bộ dạng người con gái đang vểnh mông nhặt cầu, chạy chậm một cách không tự nhiên, Ôn Tuyển Nho nhịn không được cong khoé môi nở nụ cười.
Điền Tâm cái gì cũng giỏi, ngoại trừ chơi cầu lông, hình ảnh cô vụng về phát cầu ở tɾong mắt của Ôn Tuyển Nho trông thật dễ thươռg.
Anh chậm rãi đi về phía lớp cô đang học, dừng lại để trò chuyện với vị thầy giáo kia, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô.
Điền Tâm lại không đỡ được, cô nhăn nhó chạy đi nhặt cầu, ngẩng đầu lên liền trông thấy Ôn Tuyển Nho đang đứng ngoài vạch kẻ với nụ cười sảng khoái trên khuôn mặt, Điền Tâm tức giận dậm ͼhân, lườm anh rồi lề mề chạy lại để tiếp tục phát cầụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận