Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh ngước đầu chớp mắt, khoảnh khắc cô nhìn qua, anh tỉnh bơ để nước mắt chảy ngược vào trong. Chỉ còn một ít vệt nước trên lông mi dài nhọn.

“Cảm ơn em.”

Đây là món quà bất ngờ nhất mà anh từng nhận được, anh chưa bao giờ nhận được bảo vật như vậy.

Điền Yên vốn ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhìn thấy cảnh tượng này, cô đứng lên, ôm mặt Bàng Kinh Phú. Kéo anh cúi đầu xuống, cô áp môi mình lên đôi môi mỏng của anh, rồi buông ra.

“Đừng khách sáo, sinh nhật vui vẻ, sống lâu trăm tuổi.”

Bàng Kinh Phú ôm lấy eo Điền Yên, đè sức nặng của cơ thể anh xuống, anh ôm cô thật chặt. Toàn bộ cơ thể cô được bao bọc trong bả vai dày rộng của anh, chăm chú lắng nghe tiếng thở hổn hển trong giọng nói của anh.

“Anh rất vui.”

“Em biết.”

“Nếu anh muốn em yêu anh nhiều hơn một chút, có phải là được voi đòi tiên không.”

Điền Yên cười nói: “Sao anh luôn nghĩ đến những chuyện này thế? Không phải đã nói với anh rất nhiều lần sao? Em sẽ không rời khỏi anh.”

“Chỉ không rời xa thôi cũng chưa đủ.”

Muốn Điền Yên yêu anh quả thật là lòng tham không đáy.

Điền Yên vỗ bả vai rắn chắc của Bàng Kinh Phú, vuốt ve lưng anh, không ngừng vuốt ve lên xuống, âm thanh bay nhè nhẹ giống như tiếng thở dài, dịu dàng thổi qua một tiếng, xen lẫn tiếng thở dài bất đắc dĩ của cô.

“Em sẽ.”

Tác giả có lời muốn nói:

Cốt truyện chính văn kết thúc! Tiếp theo đều sẽ là ngoại truyện, ngoại truyện về cơ bản đều là thịt.

Khi tôi viết những dòng này, tính chủ quan của câu chuyện này không còn thuộc về một mình tôi nữa. Thật ra thì, ngay cả tôi cũng không chắc liệu Điền Yên có thể yêu cẩu tặc hay không. Sự thỏa hiệp của cô ấy càng là một loại bất lực không thể trốn thoát.

Về việc liệu theo thời gian cô ấy có thật sự yêu cẩu tặc hay không, điều đó hoàn toàn có thể.

Nhưng bọn họ nhất định, vĩnh viễn ở cạnh với nhau, điểm này sẽ không thay đổi.

Tổng quát mà nói bộ truyện này cũng coi như ngọt ngào, nếu mọi người cảm thấy không hài lòng về kết cục lắm, vậy thì nhìn tag bộ truyện này một chút. (Cường hào thủ đoạt)

Cảm ơn các độc giả đã theo dõi cập nhật trong hai tháng qua, khổ cực rồi!

Trong tuần trăng mật, Điền Yên nói cô muốn về nước. Bàng Kinh Phú hỏi cô muốn trở về làm gì, nhưng Điền Yên cũng không biết, cô nói tùy tiện đi loanh quanh một chút, dù sao còn có nhiều nơi cô chưa từng đến.

Bàng Kinh Phú nghe theo đề nghị của cô, chọn đi du lịch bằng ô tô.

Đây là lần đầu tiên Điền Yên ở bên cạnh anh, không còn bị anh nhốt, đi đâu cũng phải dẫn theo một người.

Đang là cuối hè, phong cảnh trên đường rất đẹp. Xe đi theo con đường hệ thống định vị đã chỉ định, vòng một vòng đến một con suối trong vắt ẩn trong rừng rậm.

Suối tuy không lớn nhưng trong vắt, có thể thấy rõ đá sỏi ở phía dưới. Bên cạnh là những bông hoa dại rực rỡ đang sinh trưởng, dưới sự nuôi dưỡng của suối, hoa nở đặc biệt rực rỡ.

Những cây bạch dương xung quanh cao lớn, đan xen với tán cây dày đặc, chỉ có ánh nắng lẻ tẻ mới có thể xuyên qua tầng cây xanh tươi này, chiếu xuống mặt nước suối tạo thành những đốm sáng nho nhỏ.

Điền Yên ngạc nhiên trước vẻ đẹp này, đề nghị qua đêm ở đây.

Bàng Kinh Phú nói cô đừng hối hận. Thời điểm mặt trời vừa xuống núi, Điền Yên liền hối hận, đám muỗi phiền phức kia cứ vo ve quanh mặt cô.

Điền Yên tránh trong cốp xe địa hình rộng rãi, chỗ này được san phẳng thành một chiếc giường đôi. Sau khi mở mui xe ra, qua kính xe có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao bên ngoài, ngay cả nửa dòng suối cũng không thấy bóng dáng.

Sau khi đóng hết cửa xe lại, Bàng Kinh Phú bắt đầu ‘dọn dẹp’ đám muỗi bay vào xe.

Anh chăm chú nhìn con muỗi bay theo hình vòng cung trên không, trong tay cầm một chiếc khăn giấy, nhanh chóng ấn nó lại.

Không chạm trúng.

Điền Yên cười khanh khách. Khi nhìn thấy một con muỗi bay về phía anh, cô vội vàng đứng dậy vồ lấy nó.

Bàn tay thật là đúng dịp đánh lên đầu anh, Bàng Kinh Phú nằm xuống, anh ôm lấy cơ thể Điền Yên, để cô nằm trên người anh.

Anh ôm eo cô, tăng chút sức lực, xoa bóp hai eo của cô.

“Không quản bọn chúng nữa, để cho những con côn trùng sống cả đời trong rừng này ngắm nhìn thế giới một chút.”

“Chúng ta đốt nhang chống muỗi được không?”

Ngón tay Bàng Kinh Phú đẩy cạp quần của cô ra, trượt xuống mông cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận