Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ hai người về đến nhà, Tống Thanh Bình đã giải thích gần hết mọi chuyện, thế nhưng cả nhà vẫn không tin tưởng mấy. Dù là Tống Thanh Dương chết đi sống lại hay Yến Tuyền biết điều khiển chim chóc và thông linh với ma quỷ đều là chuyện rất khó tin. Mãi cho đến khi hai người Tống Thanh Dương và Yến Tuyền sống sờ sờ đứng trước mặt bọn họ, bọn họ mới tin.
Tống mẫu lại ôm nhi tử khóc một trận. Chờ đến khi khóc đã, bà ấy nghe hai người kể lại những gì mình trải qua một lần nữa. Sau đó, Yến Tuyền thẳng thắn kể về nguyên nhân nàng giúp đỡ ma quỷ và quá trình đó, nhắc đến Lộ Nhi, nói về phụ thân Diệp di nương và phụ thân nàng. Yến Tuyền cố gắng chuyển nguyên nhân nhân quả thành số mệnh sắp đặt, cần phải giúp đỡ ma quỷ, tích đức làm việc thiện mới có thể sống sót, để tránh việc di mẫu không cho nàng tiếp tục giúp đỡ ma quỷ nữa.
Tống mẫu nghe xong thì kéo tay Yến Tuyền, cảm khái liên tục: “Nhiều năm nay ta vẫn xem con là một tiểu cô nương chưa trưởng thành, ngây thơ không biết sự đời, nào ngờ con đã sớm dựa vào sức lực của bản thân hô mưa gọi gió. Nếu là chuyện do chính ông trời sắp đặt thì ta không thể nào ngăn cản con được. Chỉ là lần sau có chuyện gì, con đừng giấu diếm mọi người, tự mình giải quyết.”
“Dạ.” Nghe những lời này của di mẫu, tảng đá đè nặng trong lòng Yến Tuyền cuối cùng cũng rơi xuống. Tống Thanh Dương ở bên cạnh nhân cơ hội này nhắc đến hôn sự với Yến Tuyền.
“Chuyện này không phải vội. Giờ cũng không còn sớm nữa, các ngươi về phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi.”
Trái tim vừa mới nhẹ nhõm chợt nặng nề, Yến Tuyền chỉ đành đáp lời di mẫu nói rồi về phòng trước. Không đợi nàng đi xa, Lan ma ma hầu hạ bên cạnh di mẫu đuổi theo nàng và Hoa Dung, nói tìm Hoa Dung có chút việc.
Yến Tuyền và Hoa Dung liếc nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều hiểu rõ, di mẫu muốn tìm Hoa Dung để dò hỏi những chuyện có liên quan đến Yến Tuyền và Tống Thanh Dương.
“Ngươi đi cùng Lan ma ma đi, ta về trước.” Trong lòng Yến Tuyền biết Hoa Dung sẽ về phe nàng, bà ấy sẽ không nói những chuyện gây bất lợi cho nàng nên cũng không ngăn cản.
Chờ nàng về phòng thay trang phục nam ra, Hoa Dung mới quay về. Bà ấy nhận lấy lược trong tay Yến Tuyền, vừa chải đầu vừa nói: “Thái phu nhân hỏi về tình trạng sức khỏe của biểu tiểu thư, còn hỏi biểu tiểu thư ở bên Đại thiếu gia từ bao giờ. Thái phu nhân vẫn lo lắng về hài tử.”
“Hài tử, lại là hài tử.” Yến Tuyền bĩu môi: “Hài tử thật sự quan trọng đến vậy sao?”
Tuy ngoài miệng Yến Tuyền ai oán nhưng đôi tay lại vô thức xoa bụng nhỏ. Nàng và Tống Thanh Dương ân ái nhiều lần như thế nhưng nó không hề có chút động tĩnh nào, nàng chắc về chuyện bản thân có thể mang thai hay không.
“Ngày mai tìm lớn phu đến khám thử xem.” Hoa Dung đề nghị: “Hiện tại sức khỏe tiểu thư đã hồi phục không khác người thường là bao, chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì.”
“Chỉ mong là vậy.”
Sau khi lau khô tóc, Yến Tuyền bò lên giường, Hoa Thái Tuế đã nằm cuộn tròn trong ổ chăn đã sưởi ấm chăn trước cho nàng. Yến Tuyền ôm chầm lấy Hoa Thái Tuế, gãi cằm và vuốt lông cho nó như thường lệ rồi ôm nó ngủ.
Bọn nha hoàn trong viện nhanh chóng dọn dẹp sơ qua rồi về phòng ngủ. Trong viện trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lạnh thổi xào xạc.
Không biết bao lâu sau, trong làn gió lạnh xuất hiện một bóng dáng cao lớn, bước chân còn nhẹ nhàng hơn cả mèo, cứ như lướt gió mà đến. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã băng qua bức tường đầu sân Yến Tuyền, lẻn vào trong viện, không chút tiếng động dò dẫm đến cửa phòng Yến Tuyền.
Cửa phòng bị đẩy ra, bóng đen và gió lạnh ùa vào phòng nhưng người ngủ say sưa trong ổ chăn ấm áp, không hề phát hiện.
Bóng đen lần mò từ gian ngoài vào trong, đi đến trước giường Yến Tuyền, nhìn ngắm gương mặt ngủ say của nàng một lát rồi móc từ trong ngực ra thứ gì đó đổ vào tay, hướng về phía mặt nàng bôi lên.
Bàn tay ấm áp xoa từ gương mặt đến cằm, Yến Tuyền hoàn toàn không tỉnh giấc, thậm chí nàng còn vô thức kề sát lại gần nguồn nhiệt, hướng vào trong lòng bàn tay hắn khẽ cọ.
Dường như cảm nhận được nàng đáp lại, bóng đen sờ soạng gương mặt nàng, sau đó bàn tay đi theo gương mặt nhỏ xuống dưới ổ chăn.
“Shhh…” Vừa vói vào trong thì bóng đen nháy mắt đã rụt tay ra, lập tức nhìn thấy Hoa Thái Tuế treo cả người trên tay hắn, miệng nó còn cắn chặt vào cánh tay hắn.
“Đúng là quên mất ngươi.” Bóng đen bất đắc dĩ lắc đầu. Hoa Thái Tuế chán ghét nhả tay hắn ra, vừa duỗi mình vừa nhảy về ổ chăn.
Hoa Thái Tuế vào chăn mang theo một luồng khí lạnh làm cho Yến Tuyền tỉnh giấc. Nàng vừa mở mắt đã thấy một bóng đen đứng trước mép giường mình nên hoảng sợ, theo bản năng muốn gọi người đến thì bóng đen nhanh chóng cúi xuống, che miệng nàng: “Muội muội tốt của ta ơi, là ta đây.”
Đợi xác định Yến Tuyền không kêu nữa, Tống Thanh Dương mới buông bàn tay bịt miệng nàng ra, đổi lại miệng hắn ghé vào hôn nàng.
Sau mấy tháng, cuối cùng cũng được hôn lên đôi môi mềm mại căng mọng của nàng, Tống Thanh Dương hơi kích động, động tác cũng không khỏi hơi nóng vội, khiến hàm răng va vào môi Yến Tuyền. Nàng hơi đau nên khẽ đẩy hắn ra, vừa cười vừa nói: “Biểu ca làm thần tiên mấy ngày mà ngay cả hôn môi cũng không làm tốt nữa.”
“Không ổn rồi, mong muội muội hướng dẫn lại cho ca ca.” Tống Thanh Dương nói đoạn, hắn lại ghé vào môi nàng hôn một cái.
Yến Tuyền đỏ mặt, xưng hô “ca ca” của Tống Thanh Dương khiến nàng cảm giác như huynh muội loạn luân, không khỏi xấu hổ ngượng ngùng.
Môi hai người lại dán vào nhau, khi Tống Thanh Dương định khiến nụ hôn này thêm sâu hơn thì Hoa Thái Tuế bị đè giữa hai người không nhịn nổi kêu lên: “Đè chết mèo! Meo…”
Lúc này hai người mới ý thức được Hoa Thái Tuế vẫn còn ở đây, Tống Thanh Dương nhanh chóng đứng thẳng dậy, Yến Tuyền xốc chăn lên, cho Hoa Thái Tuế trong ngực thở hổn hển.
Tống Thanh Dương bế con mèo béo múp trong lòng Yến Tuyền lên, không ngờ móng mèo móc lấy váy áo của Yến Tuyền. Chỉ vừa dùng lực một chút đã khiến váy áo bằng tơ lụa bị móng mèo sắc bén cào rách, lộ ra bên trong là một đỉnh núi tròn trịa bị vây trong yếm đỏ cùng với một đỉnh núi dựng thẳng ra bên ngoài.
“Ối!” Yến Tuyền khẽ kêu lên một tiếng, nhanh chóng khoanh tay che đậy cảnh xuân.
Tống Thanh Dương nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Yến Tuyền, lại nhìn con mèo mập trong tay, không cam lòng nói: “Làm sao bây giờ, ta hơi ghen tị với con mèo ú này rồi. Ta cũng muốn mỗi ngày được Tuyền Nhi muội muội ôm vào trong lòng, muốn hằng ngày gối lên cặp vú to thơm tho mềm mại của Tuyền Nhi muội muội ngủ.”
“Thôi, huynh bớt ba hoa đi. Lấy áo choàng xuống, sắp xếp gian ngoài một chút, để đêm nay cho Hoa Thái Tuế ngủ ở đó.” Yến Tuyền chỉ vào áo choàng treo sau tấm bình phong, nói.
Tống Thanh Dương nghe lời làm theo, nhưng Hoa Thái Tuế không muốn. Nó tránh khỏi tay Tống Thanh Dương, nhảy tới đuôi giường, nói: “Meo… Các người cứ thân mật của các người đi, ta ngủ phần mèo, không ảnh hưởng đến các người… Meo…”
… Nếu là trước đây có lẽ Yến Tuyền không thèm để ý như vậy, nhưng hôm nay nàng có thể hiểu rõ lời Hoa Thái Tuế nói, nàng cứ cảm thấy nó như một con người, không cách nào xem nó chỉ đơn giản là một con mèo nhỏ.
Tống Thanh Dương nhận thấy sự khó xử của Yến Tuyền, hắn lấy áo choàng tới, không dùng cho con mèo mập mà dùng để bọc kín người Yến Tuyền, nói: “Nơi này nhường cho mèo béo ngủ, chúng ta đến phòng ta đi.”
Cũng đành phải vậy.
Yến Tuyền đồng ý dựa vào lồng ngực Tống Thanh Dương, để hắn bế nàng lên, nhẹ nhàng, âm thầm chuồn ra khỏi cửa.
Tối nay ánh trăng không sáng lắm, ánh sáng mờ ảo, Tống Thanh Dương được Tống Thanh Dương bế vào lòng nhảy khỏi tường viện, áo choàng bị cơn gió thổi tung một góc, gió lạnh ùa vào, lạnh đến mức Yến Tuyền hơi run lên.
Tống Thanh Dương vội khép lại áo choàng cho nàng, vừa ngẩng đầu đã đối diện với đôi mắt sáng ngời của nàng, gương mặt đỏ ửng dưới ánh trăng càng mềm mại quyến rũ hơn. Hắn không nhịn được ghé lại hôn nàng. Hơi thở nóng bỏng của Tống Thanh Dương phun lên gò má Yến Tuyền, trái ngược hoàn toàn với gió lạnh.
Yến Tuyền đẩy hắn, ngượng ngùng nói: “Lúc này mới vừa ra khỏi viện, cẩn thận bị người khác phát hiện.”
“Trời khuya đêm đông ai ra ngoài chứ? Muội muội ngoan, cho ta hôn thêm hai miếng đỡ thèm đi.”
Tiểu nương tử vừa mềm vừa xinh đẹp, thơm thơm ngọt ngọt ngon miệng quá xá, khiến Tống Thanh Dương hôn một cái vẫn tiếc nuối không muốn buông ra. Sau đó, hắn lại ngậm lấy cái miệng bé xinh ngon ngọt, hôn lên thật mạnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận