Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hiện tại ta nói cho con biết, ta chính là ba của con, không có ta thì không có con.” Nghĩ hắn lúc này chỉ có tâm trí đứa bé 5 tuổi, Jack nhịn không được muốn đùa giỡn, chiếm tiện nghi của hắn, cảm thụ một chút cảm giác làm cha, “Mau, kêu ta một tiếng ba.”

“Tôi không gọi, tôi cảm thấy ngươi không giống ba tôi.” Tâm trí chỉ có năm tuổi Mạc Thiếu Đình tuy vậy cũng không ngốc.

“Không gọi sao? Không gọi ta liền đem con từ trên cây ném xuống, làm con gãy tay gãy chân.” Jack sắc mặt lạnh lẽo lên, cố ý muốn hù dọa hắn.

“Không gọi không gọi liền không gọi.” Mạc Thiếu Đình thế mà lại không sợ, “Ngươi đem tôi ném xuống mà bị ngã chết, mẹ về sau sẽ không để ý tới ngươi.”

“……” Jack đầu đầy hắc tuyến, một câu cũng không nói ra được.

“Uy, ngươi sẽ bay sao?” Trầm mặc một hồi, Mạc Thiếu Đình nhìn hắn mặt thực chờ mong hỏi.

“Ta đương nhiên sẽ bay, ta là quỷ hút máu, lên trời xuống đất không gì làm không được.” Jack trừng hắn một cái, thật tự hào nói.

“Ha hả ha hả a, thật vậy chăng?”

“Đương nhiên thật sự, lừa con là chó con.”

“Ha ha, tôi tin tưởng ngươi, ha ha, vậy ngươi đem tôi bay đi.” Mạc Thiếu Đình cao hứng cực kỳ.

“Không làm.” Lúc này trong lòng Jack có điểm phiền, không muốn thuận theo ý hắn.

“Mang tôi bay cao đi, ngươi dẫn tôi bay lên cao, tôi liền kêu tiếng ba nha.” Mạc Thiếu Đình chớp chớp mắt, bĩu môi tràn ngập dụ hoặc nói.

“A? Thật sự?” Được nghe lời này, hắc, Jack thật hứng thú.

“Thật.” Mạc Thiếu Đình gật gật đầu, “Tôi nếu lừa ngươi tôi cũng là con chó.”

“Được, được, ta mang con bay.” Có lời này, Jack lập tức đáp ứng, “Trước tiên kêu ta một tiếng ba đã.”

“Ba!” Mạc Thiếu Đình kêu thật to.

“Giỏi.” Sống được một trăm, rốt cuộc nghe được có người kêu mình là ba, trong lòng Jack thật kích động, cao hứng, tay trái ôm lấy eo Mạc Thiếu Đình, tay phải duỗi ra phía trước, tiêu sái vô địch hướng tới một cây đại thụ cao ngất bay vọt lên, “Ha ha ha ha ha, ba mang con bay lên nha, ha ha ha… Hơn một trăm tuổi, ta rốt cuộc cũng làm ba nha, a ha ha…”

“Oa, ha ha ha, bay thật cao, ha hả ha ha……” Bay càng cao, Mạc Thiếu Đình càng vui vẻ.

“Con ngoan, ba đem con bay cao như vậy, có vui vẻ không?”

“Ha hả, vui vẻ.”

“Vậy kêu ta thêm vài tiếng ba đi!”

“Ha hả, hảo, ba, ba, ba, ba, ba ba ba ba ba ba ba ba……”

“Con ngoan thật nghe lời, ha hả ha ha, về sau mỗi ngày đều kêu ta là ba có được không?”

“Ha ha, mỗi ngày người đều mang con bay lên cao, con sẽ mỗi ngày gọi người tiếng ba.”

“Ha ha, không thành vấn đề, ba tiếp tục mang con bay lên.” Chỉ cần Mạc Thiếu Đình chịu kêu mình là ba, Jack thấy bay bao lâu cũng không thành vấn đề, rốt cuộc làm ba cảm giác thật sảng khoái.

Bóng đêm buông xuống, phong cảnh mỹ lệ ở bờ biển dần dần nhòa đi, bất quá gió biển vẫn như cũ ôn nhu thổi qua, thỉnh thoảng có hơi tảo trong gió.

Thu Tiểu Quân còn chưa tới, Mạc Hoa Khôi và Âu Dương Kiện Vũ đều không nhàn rỗi.

Bọn họ muốn cho cô kinh hỉ, không chỉ ở bãi biển kia dùng hoa hồng đỏ cùng đèn cầy bày biện ra vô số “Anh yêu em” cùng “I love you”, còn ở xung quanh bố trí rất nhiều bẫy rập lãng mạn, chờ Thu Tiểu Quân chui đầu vô lưới.

“Em cảm thấy cô ấy sẽ đến sao?” Tỉ mỉ chuẩn bị hết thảy, Âu Dương Kiện Vũ nhìn xung quanh, có chút khẩn trương hỏi.

“Nếu cô ấy nghe được radio, nhất định sẽ đến.” Mạc Hoa Khôi rất có tin tưởng, gió biển thổi thổi mái tóc nâu bay bay.

Không bao lâu, Thu Tiểu Quân với mái tóc dài phiêu phiêu từ trên trời bay xuống, trong nháy mắt vạt áo tung bay giống như tiên nữ hạ phàm, đẹp đến lóa mắt, trong lòng Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ không thể nghi ngờ là một cảnh tượng đẹp nhất.

“Ha hả ha hả, anh, Tiểu Quân tới.” Thời khắc Mạc Hoa Khôi nhìn thấy cô, kích động đến độ không biết nói gì.

“Tiểu Quân……” Âu Dương Kiện Vũ nhanh chóng quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Thu Tiểu Quân mỹ lệ xuất hiện ở trước mắt, tim kinh hỉ đến liên tục nhảy dựng lên.

“Hoa Khôi, Kiện Vũ, em tới rồi.” Nhìn đến hai người bọn họ vẫn luôn chờ mình xuất hiện ở bở biển, tâm tình Thu Tiểu Quân cũng thập phần kích động, kêu tên bọn họ, mở hai tay ra đón, đón gió biển hướng bọn họ chạy vội đến.

“Ha hả, Tiểu Quân……”

“Tiểu Quân……”

Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ ăn ý mười phần, trăm miệng một lời đồng thời kêu tên cô, cũng đồng dạng chạy thật nhanh tới chỗ cô.

Bọn họ chạy vội hướng đến nhau, chỉ chốc lát ba người tự nhiên ôm chầm lấy nhau, chỉ cảm thấy ấm áp mà không cảm thấy chen chúc chút nào.

Lúc ba người đang ôm chặt lấy nhau, trên không trung, từng đóa pháo hoa ngũ sắc nở rộ, từng cánh hoa xinh đẹp tung bay nhảy múa, xa hoa lộng lẫy thật ngoạn mục.

Pháo hoa nổi lên bốn phía, cánh hoa bay tán loạn, gió biển thổi nhẹ, bầu không khí trở nên lãng mạn, hiện trường ái muội cũng tăng vọt theo.

Thu Tiểu Quân ngửa đầu nhìn không trung đầy mỹ lệ, tâm thật vui sướng, khuôn mặt tươi cười như hoa, “Kiện Vũ, Hoa Khôi, đây là các anh bố trí sao? Ha hả, thật đẹp.”

“Phải, đây là chúng ta bố trí cho em kinh hỉ.” Mạc Hoa Khôi nhìn cô gương mặt tươi cười, mỉm cười nói.

“Thích không?” Âu Dương Kiện Vũ cũng nhìn mặt cô, ngẩng đầu nhìn lên không trung nở rộ pháo hoa, đặc biệt khàn khàn nhu hòa hỏi.

“Ha hả ha hả, thích.” Cô liên tục gật đầu, bỗng nhiên phát hiện, mình thế nhưng bị hai anh em bọn họ ôm thật gắt gao ôm, tay ai đều không buông ra một phân một hào, cô có điểm ngượng ngùng, khuôn mặt bỗng chốc đỏ lên, lặng lẽ cắn môi cúi đầu.

Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi đều yêu cô thật sâu, tình yêu này cô muốn sở hữu, ai cũng không buông tay, ai cũng không muốn từ bỏ.

Lúc này bóng đêm lãng mạn mỹ lệ như thế, thiên thời địa lợi nhân hòa, cô cúi cúi đâu, lông mi rũ rũ, đối với Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ không thể nghi ngờ thật dụ hoặc, mỗi biểu tình, mỗi động tác của cô đều hấp dẫn trí mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận