Chương 222

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 222

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dọc theo đường đi, Ngôn Trăn không còn lòng dạ nào nghĩ đến chuyện đồ ngọt, tinh thần vẫn luôn không yên.
Khi nhìn thấy tấm ảnh Trần Hoài Tự đặt ở nhà, nói không khϊếp sợ là giả, tấm ảnh kia ngay cả cô cũng không biết tiện tay ném ở chỗ nào, cư nhiên được anh trân trọng bảo tồn đến nay.
Cô ở phương diện tình cảm có chút trì độn, nhưng cũng không ngốc, chứng cớ rõ ràng như vậy bày ra trước mặt, cô không có cách nào liên tưởng đến nguyên nhân thứ hai.
Trần Hoài Tự thích cô, hơn nữa ít nhất bắt đầu từ bốn năm trước.
Sau khi ý thức được chuyện này, phản ứng đầu tiên của Ngôn Trăn là trốn tránh, làm bộ như không có việc gì đi làm một chút chuyện khác để phân tán lực chú ý.
Không nghĩ tới ngay sau đó lại phát hiện quà tặng hàng năm cô qua loa ứng phó tặng cho anh cũng được anh trân trọng giữ gìn tất cả.
Sau đó, cô lại phát hiện ghi chú wechat của anh.
Giống như những quân cờ domino, hết quân này đến quân khác, cô liên tục bắt đầu tìm thấy bằng chứng trong cuộc sống, và mỗi chi tiết nhỏ mà cô từng bỏ qua đều chỉ ra cùng một câu trả lời vào lúc này.
Mà Trần Hoài Tự chưa từng nói với cô.
” Mình có chút bất an. ” Lần đầu tiên cô cảm thấy rất luống cuống, khom lưng gối đầu vào khuỷu tay, ” Mình không biết anh ấy đã sớm như vậy…Nhưng mấy năm nay chúng mình vẫn luôn cãi nhau ầm ĩ, anh ấy lại thường hay cứng rắn với mình…Mình chưa từng nghĩ tới phương diện đó. ”
” Lúc trước mình cho rằng anh ấy… là muốn tán tỉnh mình, hoặc chỉ là ham muốn chinh phục nhất thời của đàn ông, muốn để mình chịu thua mà thôi. ”
Cho nên cô mới cùng anh phân cao thấp, cố chấp không chịu cúi đầu.
Từ khi bắt đầu trò chơi này, Trần Hoài Tự nhượng bộ rất nhiều, cô có thể từ từ nhận ra tình cảm của anh, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ bắt đầu sớm như vậy.
” Mình không biết phải trả lời thế nào, nói cách khác, bây giờ mình rất sợ, mình sợ phản ứng của mình, không thỏa mãn được mong đợi của anh ấy. ”
Nếu như thích một người thật lâu, vậy bản thân họ khẳng định cũng sẽ chờ mong người đó hồi đáp tình cảm tương tự như mình, nhưng Ngôn Trăn cảm thấy hiện tại mình không làm được.
Cô thậm chí có chút sợ anh sẽ vì vậy mà thất vọng.
Lục Tư Sở nghe không nổi nữa, đưa tay gõ lên trán cô: ” Từ khi nào cậu bắt đầu suy nghĩ cẩn thận về cảm nhận của người khác như vậy? Mình nhớ hồi trung học có một chàng trai thầm mến cậu ba năm, tốt nghiệp vất vả lắm mới có dũng khí thổ lộ với cậu, không phải cậu vẫn dứt khoát từ chối người ta như thường sao? ”
” Vậy là do mình thực sự không thích anh ta! ” Ngôn Trăn cãi lại,” Thật sự một chút cảm giác cũng không có. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận