Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hoàn Toàn Mới
Bỗng nhiên, điện thoại của Kiều Sở Sở vang lên.
Trong lòng Kiều Sở Sở căng thẳng, giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng mở điện thoại ra.
Là Bùi Mộc Bùi Từ trong nhóm ba người bọn cô.
Bùi Từ: “Kiều Sở Sở em đang ở đâu? Anh và Bùi Mộc tới rồi, còn các anh lớn thì phải chờ thêm một lát.”
Kiều Sở Sở đột nhiên rất muốn khóc.
[Nghìn đợi vạn đợi cuối cùng hai anh cũng tới rồi, khó khăn quá đi.]
Tay cầm hộp của Vi Sinh Hoài Lăng khựng lại, liếc mắt nhìn ra ngoài phòng.
Kiều Sở Sở quét mắt qua phòng thay đồ, khẩn trương gõ chữ: “Em ở lầu hai! Phòng của Vi Sinh Hoài Lăng! Mau tới tìm em!!!”
Cô gửi một meme rất khẩn cấp.
Bùi Từ: “?”
Bùi Từ cũng gửi một cái meme.
Kiều Sở Sở khóa màn hình điện thoại, thở phào nhẹ nhõm, nhìn Hoài Lăng cầm hai hộp giày đi ra từ trong phòng thay đồ.
Cô sửng sốt.
Vi Sinh Hoài Lăng đi tới trước mặt cô, ngồi nửa quỳ.
Kiều Sở Sở lui về phía sau, nhưng lưng cô đã dựa vào cửa rồi, không thể lùi thêm được nữa.
Hoài Lăng mở hai hộp giày ra, bên trong đặt hai đôi giày cao gót màu đen tinh xảo.
Cô bất ngờ: “Sao phòng cậu lại có giày cao gót? Là của chị Dư Xán sao?”
Còn đều là hoàn toàn mới.
Nhưng nói xong, cô chợt nhớ ra, Vi Vinh Hoài Lăng không nghe thấy.
Cậu chỉ chăm chú nắm mắt cá chân của cô, giúp cô đi giày cao gót.
Giày thế mà lại rất vừa vặn.
Kiều Sở Sở lập tức chắc chắn.
Đây không phải giày của chị Dư Xán, chị Dư Xán cao một mét bảy, còn cô chỉ có một mét sáu, số đo chân chắc chắn cũng có khác biệt một chút.
Nhưng tại sao trong phòng cậu lại có hai đôi giày cùng cỡ với cô? Của một người bạn sao?
Hoài Lăng cũng mang một chiếc trong đôi còn lại lên cho cô, so sánh một chút, chỉ chỉ vào chiếc giày mũi nhọn bằng nhung.
“Chiếc này nhìn đẹp hơn một chút, đúng không?”
Cô nhìn kỹ, thật sự là như vậy, gật đầu.
Hoài Lăng nhanh chóng cởi chiếc còn lại ra, bắt đầu mang giày cho cô.
Cậu quỳ một gối xuống đất, chân gập thành một góc chín mươi độ, để cô giẫm chân lên đùi cậu, kê mắt cá chân của cô lên, cài quai giày cho cô.
Kiều Sở Sở hoảng sợ: “Để tôi tự làm!”
Hoài Lăng không nghe thấy, cẩn thận buộc chặt dây đai, đeo xong thì đặt chân cô xuống, đổi đầu gối quỳ xuống, gập chân kia thành một góc chín mươi độ, đặt chân kia của cô giẫm lên đùi của cậu.
Một đôi giày vừa vặn như vậy đã được mang xong.
Cậu ngửa đầu cười với Sở Sở: “Thích không?
Kiều Sở Sở nhanh chóng ngồi xổm xuống đỡ cậu dậy: “Thích lắm, cậu mau đứng lên đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Kiều Sở Sở được yêu quý quá đâm ra sợ hãi.
[Bây giờ mình cũng nghi ngờ mình là bảo bối gì luôn rồi, các nhân vật phụ xung quanh đều đối xử với mình rất tốt, còn có một cảm giác là kiểu đối xử tốt siêu biến thái.]
Vi Sinh Hoài Lăng cười càng sâu, đứng thẳng người, nhìn góc váy của cô.
Chiếc váy bị rách một chút.
Cậu nói: “Váy của chị bị bung chỉ rồi.”
Kiều Sở Sở chú ý tới, rất đau lòng: “Haiz, chắc chắn là khi tôi cứu Lục Lục, xoạc chân quá rộng nên làm rách váy rồi.”
Cô cũng không biết nói gì: “Váy đắt như vậy mà chất lượng kém, còn không bằng hàng mua vỉa hè tôi hay mặc trước đây.”
Vi Sinh Hoài Lăng chăm chú đọc môi cô, lớn khái hiểu được ý cô muốn nói, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai cô: “Không sao, trong phòng em có váy dự tiệc, là cỡ của chị.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô nghi hoặc: “Tại sao trong phòng cậu lại có giày và váy dự tiệc của con gái?”
Vi Sinh Hoài Lăng nghiêng đầu cười: “Mua cho chị đó.”
Kiều Sở Sở: “?”
Cậu nắm tay cô, dẫn cô vào trong phòng thay đồ, đứng trước một tủ quần áo lớn.
Cậu kéo nó ra, bên trong lộ ra vài một váy dạ hội và thêm vài bộ đồ thường ngày.
Ngay cả giày cũng có nhiều kiểu dáng.
Kiều Sở Sở khiếp sợ: “Những thứ này đều là mua cho tôi sao? Vì sao thế?”
Hoài Lăng mỉm cười với cô: “Lỡ như một ngày nào đó chị đến chỗ em ở, nên phải chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào…”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô bối rối, thầm nghĩ trong lòng: [Tại sao mình phải đến nhà cậu ấy ở chứ? Đâu phải mình không có nhà ở đâu?]
Đôi mắt Hoài Lăng ảm đạm, nụ cười càng thêm sâu thẳm: “Chọn váy thay đi.”
Kiều Sở Sở gật đầu, nhìn mấy cái váy này, bắt đầu lựa chọn một cách khó khăn.
[Phải xem thật kỹ, không ngờ mắt nhìn của Vi Sinh Hoài Lăng lại tốt như vậy, khó chọn quá đi.]
Hoài Lăng cưng chiều nhìn cô chọn váy: “Không sao, chị có thể thử lần lượt từng cái một.”
Bỗng nhiên, phòng cậu lóe lên ánh sáng màu vàng nhạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận