Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ Vân bị cha thao đến choáng váng, căn bản không phát hiện Tống Ninh đã rời đi, cô giống như con bạch tuộc quấn quanh người cha, bị hắn cắm đến trôi nổi trên mặt nước.
“Ừm…” Cô không nhịn được rên ɾỉ, nhưng vì tiếng rên ɾỉ tao lãng của mình mà lại cảm thấy thẹn, cho rằng âm thanh như vậy đều bị Tống Ninh nghe thấy.
Đều tại cha, rõ ràng bên cạn♄ có người còn muốn dùng sức thao cô như vậy, hoa huyệt bị căng tới cực hạn, côn thịt thô dài cắm cả căn vào, lấp đầy tao huyệt của cô.
“Kêu to thêm chút nữa đi, tao hóa.” Hạ Minh Viễn xoa ngực cô, lại ngậm lấy một bên núm vú khác của cô dùng sức mút vào, sữa tươi thơ๓ ngon hòa tan vị mặn đắng của nước biển trên môi lưỡi hắn.
“Không… Không được… A…”
Khoáı cảm giống như dòng đïện ma͙nh mẽ len lỏi tɾong cơ thể cô, xâm nhập thần kinh nhạy cảm của cô.
Cả người Hạ Vân run rẩy, hoa huyệt không ngừng co rút lại, kẹp chặt lấy côn thịt của cha.
Cảm giác cọ xát mãnh liệt biến thành khoáı cảm cực hạn, khiến hai cha con sướng đến mức thở hổn hển.
“Ừm ừm… A…”
Dưới va chạm nhanh chóng của Hạ Minh Viễn, nước biển xung quanh bạch bạch bạch vẩy ra, bắn đến hai người đầy đầu đầy cổ là nước, đôi mắt đều không mở ra được.
Hạ Vân vừa sướng đến mức toàn thân mềm nhũn, vừa cảm thấy sau này cô không còn mặt mũi nói chuyện với Tống Ninh nữa.
Dưới kích thích hai tầng trên tâm lý và cơ thể, không lâu sau Hạ Vân run rẩy xông lên cao trào.
“A a… A a a…”
Nhục huyệt nhạy cảm nhanh chóng co rút lại, kẹp đến da đầu Hạ Minh Viễn tê dại.
Hắn bóp eo con gái, ôm cô dịch tới bên đá ngầm.
Hạ Vân cho rằng Tống Ninh còn ở bên kia, chỉ tɾong nháy mắt hoảng sợ, hai nhũ thịt của cô còn ở bên ngoài mà, bị thấy thì làm sao đây?
“Đừng… Đừng mà, cha…” Cô sốt ruột ôm chặt cha, hoa huyệt càng mút chặt côn thịt của hắn.
Nhưng tinh thần càng thêm căng thẳng, cơ thể càng thêm nhạy cảm, cô vừa mới cao trào xong nhục huyệt lại run rẩy mãnh liệt.
Khi hai người dịch tới vị trí vừa rồi của Tống Ninh, Hạ Vân sợ tới mức thét chói tai, ôm chặt lấy cha, dáng vẻ là thật sự bị dọa sợ.
Hạ Minh Viễn cảm thấy buồn cười trấn an cô “Không sao, cậu ta đã sớm rời đi rồi.”
“Hả?”
“Con quay đầu lại nhìn xem.” Hắn nhẹ giọng nói bên tai cô.
Lúc này Hạ Vân mới nửa tin nửa ngờ quay đầu nhìn lén một cái, quả nhiên bên đá ngầm chỉ còn lại hai bọn họ.
Cô lập tức thả lỏng một hơi, đánh lên bả vai của cha một cái, oán trách nói “Đáng ghét ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận