Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sàn nhà dưới chân cô, cũng tụ lại thành một vũng dâʍ ŧᏂủy̠.
“Nơi đó…” Cô thở hổn hển: “Ma sát nơi đó một chút…”
Lý Kỳ Ngôn nắm lấy sợi dây thừng trói cô, kéo ra ngoài một cái, sợi dây nhanh chóng trói chặt, mạnh mẽ cọ qua hoa huyệt của cô.
Anh ta xuống tay không hề lưu tình, đau đớn và kɧoáı ©ảʍ đều vượt qua tất cả những tích lũy trước đó của Tạ Thu Thủy, khẽ run rẩy.
“A!! ……”
Trong tiếng thét chói tai hàm chứa đau đớn và dâʍ ɖu͙©, Tạ Thu Thủy há miệng, hoàn toàn không tránh khỏi kɧoáı ©ảʍ đang nhanh chóng tụ lại ở thân dưới, dẫn dắt các cơ quan toàn thân cùng nhau lêи đỉиɦ.
Sợi dây thừng cũng không ngăn được dâʍ ɖị©ɧ của cô, dâʍ ŧᏂủy̠ bắn ra ào ào khắp nơi, vừa nhìn đã biết là vô cùng thoải mái.
Lý Kỳ Ngôn nhịn không được dùng cây gậy chơi với mèo quất vào mông cô:
“Anh còn chưa cho phép, sao em có thể tự tiện lêи đỉиɦ chứ?”
“Ừm… A…”
Cao trào còn chưa kết thúc đã bị quất vào mông, cô lại bị cảm giác đau đớn mang theo sung sướиɠ này kí©ɧ ŧɧí©ɧ, gia tăng kɧoáı ©ảʍ cao trào.
Dường như thân thể cũng sợ bị chơi xấu, cho nên tạo ra cơ chế phòng ngự, tự động niêm phong cảm giác đau đớn, phóng lớn kɧoáı ©ảʍ tìиɧ ɖu͙©.
Cô phun một lúc lâu rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, Lý Kỳ Ngôn đánh đến nỗi mông cô đều đã đỏ lên.
Có lẽ cô bị đánh đến tê dại rồi.
Lý Kỳ Ngôn đổi phương hướng khác, quất một cái lên bầu ngực của cô.
“A!”
“Tiểu Thủy, tự tiện lêи đỉиɦ, là muốn nhận trừng phạt sao.”
Tạ Thu Thủy khóc lóc nhận sai:
“Hu hu em sai rồi… Đừng đánh… A…”
“Em muốn lêи đỉиɦ, chỉ có thể lêи đỉиɦ lúc anh cắm vào, hiểu chưa?”
Tạ Thu Thủy bị cây gậy chơi với mèo kia làm cho sợ hãi trong lòng, vội vàng đồng ý:
“Được… Được rồi… Anh lấy cái đó ra…”
“Lấy cái này ra thì làm sao có thể khiến cho em thoải mái chứ?”
Lý Kỳ Ngôn trượt cây gậy chơi với mèo đến giữa hai chân cô, phía trên dính dâʍ ŧᏂủy̠, sau đó lông vũ ướt dính thành một cụm, mang theo chất lỏng của cô, khi chơi đùa những nơi khác trên cơ thể cô lập tức có cảm giác lạnh lẽo.
Những nơi nó dạo chơi qua còn mang theo một dòng nước ướŧ áŧ.
Tạ Thu Thủy há mồm thở hổn hển: “Ưʍ…”
“Ba!”
“A…”
Ngay thời điểm cô muốn tận hưởng, đột nhiên bị đánh thêm một lần nữa.
Tạ Thu Thủy bị đánh bật khóc.
Từ nhỏ cha mẹ cô đều chưa từng đánh cô như thế.
“Lý Kỳ Ngôn, đừng… Đừng đánh hu hu… Đau…”
“Em không muốn cái này, có phải muốn anh cởi trói cho em, đặt em lên giường, sau đó để cho anh dốc sức làm em sao?”
Tạ Thu Thủy không dám nói.
Cô không thể nói ra miệng, nhưng thân thể lại thật sự có khao khát như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận