Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền ngọ nguậy mông, cảm nhận được có vật gì cương cứng bên dưới bèn hừ nhẹ: “Huynh nghĩ ta bị ngốc à? Muốn làm thêm một hiệp nữa cũng được, có điều lần này huynh tự mà làm lấy.”
“Vi huynh không có năng lực gì cao siêu nhưng bản lĩnh đó thì vẫn phải có.” Tống Thanh Dương nói, sau đó đôi tay ra sức nắn bóp đôi gò bồng đẫy đà trước ngực nàng.
“Khoan đã, từ từ, ta chưa nói điều kiện của mình mà. Huynh không được dùng tay, cũng không được chạm vào ta bằng những bộ phận khác trên người huynh. Nếu huynh có thể làm gì đó gợi lên ham muốn của ta, ta sẽ đồng ý làm thêm một lần với huynh.”
Yến Tuyền không muốn “chiến đấu” thêm nữa nhưng lại muốn đùa giỡn hắn một lần. Ai mà ngờ dường như chuyện này chẳng thành vấn đề với hắn nên hắn đã đồng ý ngay lập tức.
Thấy Tống Thanh Dương tự tin như vậy, Yến Tuyền bèn nhanh chóng lui ra khỏi ngực hắn. Hai tay nàng ôm ngực mình, kéo chăn bọc kín cả cơ thể, không cho hắn cơ hội động tay động chân.
Ai ngờ Tống Thanh Dương chẳng những không ngăn cản mà còn bọc kín chăn giúp nàng, sau đó xoè bàn tay phải của mình ra cho nàng nhìn: “Muội muội nhìn này.”
Tống Thanh Dương cử động bàn tay, vuốt ve không khí.
Yến Tuyền nghi ngờ nhìn hắn, không biết hắn giở trò gì. Nàng nhìn một hồi, không biết tại sao bỗng cảm giác như có thứ gì đó mò lên người mình, từ bờ vai xuống cánh tay, từ cánh tay lên lại bờ vai rồi bất ngờ nắm lấy một bên ngực của nàng.
“A…” Yến Tuyền khẽ la lên, gương mặt ngập tràn hoảng sợ, vội vàng thò tay vào vạt áo thăm dò coi đó là gì. Bên trong là bầu ngực tròn lẳn mềm mại, một bàn tay của nàng nắm không hết, trong vạt áo ngoài bàn tay của nàng ra thì không còn gì nữa.
Yến Tuyền chưa kịp phản ứng thì cảm nhận đùi mình bị sờ soạng, từ bắp chân dài lên trên đùi, âm thầm mò mẫm vào vùng đất nhạy cảm, ướt sũng giữa hai chân nàng.
Yến Tuyền bất giác kẹp chặt hai chân nhưng dù nàng có kẹp thế nào thì cảm giác được mân mê sờ mó vẫn đeo bám như bóng với hình, liên tục trêu đùa hoa môi ướt đẫm, mềm mại hai bên miệng huyệt.
“Có chuyện gì vậy?” Yến Tuyền khẽ cắn môi dưới, cố kìm nén tiếng rên rỉ sắp sửa tràn ra khỏi khóe môi, giọng nói run rẩy mất kiểm soát cho thấy dục vọng của nàng đã được gợi lên.
“Lấy vật qua không trung, muội muốn học không?” Bắt gặp phản ứng của Yến Tuyền như vậy, Tống Thanh Dương biết đã đến lúc rồi. Ngón tay nhẹ nhàng tách hoa môi đầy đặn ra, từ từ cắm vào trong, nong hang động xoắn chặt rồi moi sạch tinh dịch mà mình vừa bắn vào, chưa kịp chảy ra bên ngoài.
“A…” Yến Tuyền run rẩy, bất giác ngâm nga đầy ướt át. Tiểu huyệt bị xâm nhập quá bất ngờ khiến nó kích thích đến độ mấp máy liên tục. Yến Tuyền thò tay xuống sờ, lần mò cả buổi nhưng không tóm được thứ đang trêu chọc hoa huyệt của mình, chỉ chạm được vào hỗn hợp dinh dính, đặc sệt bên dưới.
Yến Tuyền không ngờ có thể sử dụng đạo thuật thế này. Nếu kẻ nào đó xấu xa học được nó, vậy chẳng phải kẻ đó muốn làm gì thì làm ư?
“Muốn học nó sao? Đợi khi nào muội học xong, chúng ta cùng đấu pháp với nhau, ai chiến thắng thì phải nghe lời người kia ở trên giường nhé.” Thấy nàng mãi không trả lời, Tống Thanh Dương vẫn không tha bèn hỏi thêm.
Yến Tuyền hiểu rõ hắn đang dụ dỗ nàng tu luyện. Sau khi đấu pháp với Tiêu Cửu Uyên, nàng mới biết giang hồ hiểm ác đến nhường nào. Nếu nàng muốn tiếp tục giúp đỡ và siêu độ cho quỷ thì tốt hơn hết phải học một ít, như thế thì không đến nỗi lần nào đánh nhau cũng không thể đánh trả. Chỉ cần không thành tiên thì không cần phải cắt đứt dục vọng, vì vậy tu luyện hay không cũng chẳng sao cả.
“Ta học trễ hơn nên không thể sánh bằng huynh, như vậy chẳng phải ngày nào ta cũng sẽ bị huynh ức hiếp rồi ư?”
Nghe nàng nói thế, Tống Thanh Dương biết nàng đã đồng ý rồi, vì vậy bèn hôn nàng một cái: “Dựa vào sự thông minh của muội, chỉ cần muội cần cù học tập thì sẽ nhanh chóng đuổi kịp ta thôi.”
“Thật không?” Yến Tuyền vẫn chưa tin lắm.
“Tất nhiên rồi.” Không đợi Yến Tuyền nghĩ nhiều, Tống Thanh Dương đã bắt đầu nhúc nhích ngón tay chôn sâu trong cơ thể nàng.
Ngón tay to lớn tùy ý trêu đùa thịt non mẫn cảm trong cơ thể nàng. Mỗi lần hắn cử động, tiểu huyệt của nàng sẽ co lại, cảm nhận rất rõ ngón tay của hắn đẩy từng nếp gấp trong hang động ra, làm cho nàng không kìm được run lẩy bẩy.
Khoái cảm ập tới khiến đầu óc Yến Tuyền trở nên mơ hồ, tiếng nước òm ọp vang lên giữa hai chân nàng, bên trong hang động đã tràn ngập nước. Thấy nàng sắp đạt đến cao trào, Tống Thanh Dương bất ngờ ngừng tay và hỏi: “Muội có muốn không?”
Ánh mắt Yến Tuyền mơ màng, mái tóc đen bồng bềnh xõa tung trên vai. Chiếc chăn bông trước ngực đã bị bung mở vào lúc nàng thò tay xuống dưới tìm kiếm, áo ngủ mở rộng không che chắn được gì bên trên, bên dưới cũng vậy. Cả mảng da thịt trắng ngần bại lộ trong không khí, nửa kín nửa hở khiến người ta phát thèm, muốn ức hiếp và chà đạp nàng nhiều hơn nữa. Thế mà nàng không tự biết lấy mình, còn khẽ liếm đôi môi khô khốc vì hé miệng thở dốc rồi hỏi hắn: “Ca ca muốn không?”
Cổ họng Tống Thanh Dương căng chặt, nuốt nước bọt một cái rồi đè lên người nàng, dùng hành động nói cho nàng biết bây giờ hắn thèm khát nàng đến cỡ nào.
Tống Thanh Dương hôn môi nàng, xoa nắn ngực nàng, vừa tách chân nàng ra vừa dán chặt vào tiểu huyệt, ôm trọn nữ nhân mình yêu vào lòng: “Muội thích hợp làm yêu tinh hơn thần tiên nhiều, đúng là tiểu yêu tinh mê hoặc người ta quên lối về.”
Côn thịt thăm dò hang động đầy thịt, lấp đầy khoảng trống bên trong, không còn khe hở nào cả. Thịt non trong tiểu huyệt mút chặt đến nỗi khiến máu huyết của côn thịt không thể lưu thông. Mỗi lần dương vật thoáng nhúc nhích, Yến Tuyền bèn không kìm được ngâm khẽ, yêu kiều thở gấp khiến người nghe tê dại cả tai. Tống Thanh Dương không khỏi tăng tốc, rút ra cắm vào, lần nào cũng sâu không lường được, cứ thúc cứ cắm khiến Yến Tuyền phải nức nở liên tục, không thể nói được một câu hoàn chỉnh. Tiếng rên rỉ vang vọng cả căn nhà, chỉ cần người nào đó đến đây thì sẽ nghe thấy tiếng ngâm nga yêu kiều vang vọng của nàng.
Yến Tuyền không nhớ mình đi ngủ thế nào, chỉ nhớ trước khi nàng lâm vào hôn mê, Tống Thanh Dương vẫn còn cày cấy trên người mình, tiểu huyệt đã bị hắn ma sát đến độ không còn cảm giác gì cả.
Khi Yến Tuyền mở mắt thức giấc thì đã quay về phòng mình, đồ ngủ đã đổi sang y phục của nàng. Hoa Thái Tuế ngủ say trong ngực nàng. Tất cả mọi chuyện xảy ra hôm qua như đang nằm mơ, như thể Tống Thanh Dương và chuyện ấy chỉ là một giấc mộng xuân của nàng, nhưng cảm giác khó chịu âm ỉ giữa hai chân và dấu ấn đầy rẫy trên hai bầu ngực đã chứng minh rằng chuyện đêm qua không phải là mơ.
“Không làm thần tiên thì càng tùy tiện hơn.” Yến Tuyền khẽ lẩm bẩm, đánh thức Hoa Thái Tuế trong lòng. Hoa Thái Tuế ngáp một cái rồi bảo: “Tối qua khi các ngươi rời đi chưa được bao lâu, có hai con quỷ đã đến tìm ngươi. Meo meo…”
“Nam quỷ hay nữ quỷ? Có chuyện gì cấp thiết không?”
“Cả hai đều là nam quỷ, họ khóc lóc rất thảm thiết, meo. Hình như họ bị một tên lang băm lừa gạt… Meo… Ta đã bảo sáng nay họ hãy quay lại… Meo…”
Không biết có phải vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến hay không, Hoa Thái Tuế vừa nói xong thì hai nam quỷ nọ nhẹ nhàng bay đến. Yến Tuyền thấy vậy bèn đắp kín chăn mềm, bao bọc lấy mình. Nàng không sợ hai nam quỷ đó mà là vì đang vào mùa đông, tiếp xúc với quỷ khiến nàng cảm thấy rất lạnh, huống chi tới tận hai con quỷ.
Hai nam quỷ này trông không lớn lắm, khoảng hơn hai mươi tuổi, cơ thể cường tráng, thân dưới trần truồng không mặc quần, nơi giữa hai chân máu me đầm đìa be bét vô cùng thê thảm, không thấy gốc rễ của nam nhân ở đâu nữa cả.
“Các ngươi chết thế nào?” Không phải bảo họ bị lang băm hại chết ư? Tại sao cả thứ nối dõi tông đường cũng bị cắt thế này?
Một con quỷ trong số họ trả lời: “Từ Hoài Xuân của Tế Thế đường ở đầu phố Tây đã lừa gạt bọn ta. Hắn đã học được thuật tráo đổi do tổ tiên truyền lại, có thể cấy ghép bộ phận trên thân động vật vào thân người, có thể đổi nội tạng của hai người. Bọn ta tin hắn nên muốn cấy dương vật của lừa vào người mình, không những khiến bản thân mất luôn dương vật mà mạng quèn cũng không còn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận