Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Xuất Hiện
Kiều Sở Sở ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn ánh sáng lấp lánh trong phòng, nghi hoặc nhìn về phía Hoài Lăng: “Đây là cái gì?”
Vẻ mặt Hoài Lăng bình tĩnh: “Em không nghe thấy, cho nên chỉ cần có người đến gõ cửa phòng em, phòng của em sẽ lóe sáng.”
Nói xong, cậu xoay người đi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, Bùi Mộc và Bùi Từ xuất hiện trước mắt Hoài Lăng.
Hai anh em có khuôn mặt giống nhau, chiều cao cũng giống nhau như đúc, giống như nhân bản vậy, người ngoài rất khó phân biệt ai là ai.
Chẳng qua, trên mặt vẫn có chút khác biệt rất nhỏ.
Bùi Từ nhìn lạnh lùng tàn khốc.
Bùi Mộc nhìn u ám.
Hai người trăm miệng một lời: “Xin chào, cậu Hoài Lăng.”
Vi Sinh Hoài Lăng nheo mắt lại nhìn.
Vẻ mặt Bùi Từ không vui, quét mắt nhìn trong phòng, giơ di động lên.
Trên đó chỉ có một câu: “Xin hỏi em gái tôi có ở trong đó không?”
Hoài Lăng khoanh hai tay trước ngực, cười rất biết điều, nghiêng người nhường đường, chỉ vào phòng thay đồ.
Bùi Từ và Bùi Mộc sải bước tiến vào: “Kiều Sở Sở, bọn anh đến rồi, em đâu rồi?”
Kiều Sở Sở bước từng bước nhỏ ra khỏi phòng thay đồ, giọng nói vui vẻ: “Cuối cùng cũng thấy hai người.”
Hoài Lăng không thay đổi sắc mặt đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở, nhìn chằm chằm khẩu hình hai anh trai.
Bùi Từ đề phòng quét mắt nhìn Hoài Lăng, hỏi: “Em đang làm gì vậy?”
Kiều Sở Sở nhấc váy lên: “Váy của em hỏng rồi, Hoài Lăng có váy mới, em đang chọn.”
Bùi Từ ngẩn ra, nhìn về phía Hoài Lăng: “Sao cậu ta có thể có váy cho em được? Số đo có thể vừa sao?”
Kiều Sở Sở nhìn Hoài Lăng: “Chắc là vừa, cỡ giày cũng vừa với em, vừa rồi giày của em cũng hỏng rồi, trong phòng Hoài Lăng còn có giày mới, cùng cỡ với em.”
Bùi Từ: “?”
Bùi Mộc cảnh giác nhìn về phía Hoài Lăng, ánh mắt tràn đầy hoài nghi.
Bùi Từ cảm giác có gì đó không đúng, nói chuyện cũng không khách khí: “Vi Sinh Hoài Lăng, tại sao trong phòng cậu lại có váy và giày cùng số đo với em gái tôi? Tiếp theo cậu còn lấy ra được gì nữa? Đồ dùng người lớn sao?”
Kiều Sở Sở: “?” Ây!”
Bùi Mộc đè bả vai Bùi Từ lại, dịu dàng cười: “Nói cái gì vậy, người ta là Vi Sinh Hoài Lăng, cậu ấy làm như vậy có lẽ chỉ là đang tỏ ra thân thiện với em gái của nhà chúng ta thôi, dù sao em gái nhà chúng ta cũng là ân nhân cứu mạng của Vi Sinh Dư Xán.”
Bùi Mộc cười ha hả nhìn về phía Hoài Lăng: “Đúng không?”
Vi Sinh Hoài Lăng ngoan ngoãn đứng bên cạnh Kiều Sở Sở, chỉ vào lỗ tai mình khoát tay.
Cậu nghe không hiểu.
Nhưng cậu lại dùng thủ ngữ với Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở xem xong, khóe miệng giật giật.
Bùi Mộc cùng Bùi Từ cảm thấy không đúng, trăm miệng một lời: “Cậu ta nói cái gì vậy?”
Khóe miệng Kiều Sở Sở co giật, xấu hổ gãi đầu: “Cậu ấy nói, cậu ấy không biết các anh cần gì, cũng không nghe thấy các anh đang nói gì, nhưng cậu ấy có thể cam đoan, cho dù các anh cần gì cậu ấy cũng có thể lấy ra, bởi vì ở đây… cậu ấy có đủ mọi công cụ.”
Bùi Mộc: “?”
Bùi Từ: “?”
Hai anh em nhìn Hoài Lăng cảm thấy thật lố bịch.
Cậu ta không thể nghe thấy sao? Công cụ nào cũng lẩy ra được!
Hoài Lăng nghiêng đầu cười với hai người bọn họ.
Cậu thật sự không nghe được…
Haha.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh.
Kiều Sở Sở lúng túng đứng tại chỗ, rõ ràng cảm giác được trong phòng có khói thuốc súng tràn ngập.
Anh năm tức giận.
Anh sáu cũng tức giận.
Hoài Lăng nhất định là không tức giận, bởi vì trông cậu có vẻ như tâm trạng đang tốt muốn chết, cho đến bây giờ vẫn liên tục tươi cười.
Cô luống cuống liếm môi: “Chúng ta ra ngoài đi, em không thay váy, chắc cũng không ai phát hiện ra đâu.”
Bùi Từ Bùi Mộc không nói gì, mặt đen như than, gắt gao nhìn chằm chằm Hoài Lăng: “Kiều Sở Sở, em ra ngoài trước đi.”
Hoài Lăng mỉm cười nhìn Kiều Sở Sở, gật đầu ý bảo cô yên tâm.
Kiều Sở Sở chắc chắn không yên lòng được, khuyên can: “Anh, đây là sinh nhật Vi Sinh Biệt Hạc, cũng là địa bàn của gia tộc Vi Sinh, anh đừng gây họa.”
Bùi Mộc cười như tắm gió xuân, túm lấy một tay của cô: “Bọn anh biết rồi, yên tâm, sẽ không cãi nhau, chỉ hỏi một chút mà thôi.”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ, ra thủ ngữ với Hoài Lăng: “Vậy tôi ra ngoài trước, mấy anh trai của tôi có chuyện muốn nói với cậu.”
Hoài Lăng ngoan ngoãn gật đầu.
Kiều Sở Sở có chút lo lắng: “Tính tình mấy anh trai của tôi không tốt, đầu óc thoạt nhìn cũng không tốt lắm, cho nên nếu bọn họ có nói chuyện gì kỳ quái, cậu không cần để tâm đâu, nếu bọn họ bắt nạt cậu thì cậu cứ nói với tôi.”
Hoài Lăng mỉm cười: “Yên tâm Sở Sở, em biết anh trai của chị sẽ tiến hành xét duyệt em, thành viên trong gia đình nào cũng phải xét duyệt thành viên mới tới, em nhất định sẽ cho bọn họ một đáp án khiến bọn họ hài lòng.”
Kiều Sở Sở: “?”
Xét duyệt?

Bình luận (0)

Để lại bình luận