Chương 224

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 224

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không còn kìm nén tiếng rên của mình nữa, những tiếng rên rỉ và nức nở mềm mại tuôn trào theo nhịp va chạm của anh, vách thịt bên trong co thắt điên cuồng như vô số cái miệng nhỏ tham lam nuốt chửng lấy thanh thịt đang mang lại khoái lạc cực hạn kia.

Lệ Quân Sâm bị sự thắt chặt bên trong của cô làm cho hừ nhẹ một tiếng, gân xanh trên trán nổi lên, rõ ràng cũng đang cực lực kiềm chế thôi thúc muốn xuất tinh.

Anh điều chỉnh góc độ, để mỗi lần tiến vào đều nghiền mạnh qua điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể cô.

“Không… không chịu nổi nữa… chồng ơi… chậm lại… em xin anh…”

Tống Tư Ngâm bị những kích thích chí mạng liên tiếp này ép đến mức nói không thành tiếng, cơ thể run rẩy dữ dội, dự cảm cao trào ập đến như sóng thần khiến cô vừa sợ hãi vừa khao khát.

Lệ Quân Sâm nắm bắt trạng thái sắp đến giới hạn của cô, hai tay siết chặt eo cô, dưới thân bắt đầu những cú thúc cuối cùng và cũng điên cuồng nhất.

Tần suất nhanh đến đáng kinh ngạc, lực đạo nặng đến mức khiến cả người cô trượt đi trên sofa.

Tiếng thịt va chạm, tiếng nước nhớp nháp, tiếng rên rỉ uyển chuyển của cô, tiếng thở dốc nặng nề của anh…

Khi dương vật thô dài một lần nữa cắm sâu vào hoa tâm và bắt đầu co giật kịch liệt, Tống Tư Ngâm phát ra một tiếng hét sắc nhọn và kéo dài, trước mắt trắng xóa, bên trong cơ thể như có thứ gì đó vỡ tan tành, rồi hóa thành vô số pháo hoa rực rỡ nở rộ trong tâm trí.

Khoái cảm cực hạn như dòng điện tức thì quét qua từng tế bào, cô co giật toàn thân, ái dịch không khống chế được mà tuôn ra xối xả lên đầu nấm đang phun trào dữ dội kia.

Cùng lúc đó, cô cảm nhận rõ ràng dương vật của Lệ Quân Sâm đang bành trướng và nhảy múa nơi sâu nhất của mình, từng luồng tinh dịch nóng hổi đặc sệt bắn mạnh ra, lấp đầy tử cung cô.

Cảm giác nóng bỏng và sự no đầy bị lấp kín khiến cô phát ra tiếng rên thỏa mãn lười biếng.

Lệ Quân Sâm ôm chặt lấy cô, dương vật vẫn cắm sâu bên trong, tận hưởng sự hút chặt và co giật nhẹ nhàng vô thức của cô trong sau cao trào.

Anh cúi đầu, dịu dàng hôn đi những giọt nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt cô vì khoái cảm quá độ, giọng nói mang theo sự khàn đặc và lười biếng sau cuộc hoan lạc: “Ngoan, gọi hay lắm.”

Tống Tư Ngâm nằm liệt trên sofa, không còn chút sức lực nào để nhấc nổi một ngón tay.

Cơ thể cô như bị tháo rời rồi lắp lại, khắp nơi đều sót lại sự mỏi nhừ và mệt mỏi sau trận ân ái kịch liệt, nhưng sâu trong lòng lại tràn đầy một sự thỏa mãn và bình yên kỳ lạ

Ánh trăng lặng lẽ tràn vào, soi rõ căn phòng bừa bộn và hai thân thể ôm chặt lấy nhau.

Gió đêm mang theo hương hồng nhàn nhạt từ sân vườn, quấn quanh chóp mũi, hòa quyện với hơi thở tình dục, tạo nên một đêm xuân ám muội và dịu dàng.

Lệ Quân Sâm không rút ra ngay, chỉ giữ nguyên tư thế ấy, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô, mang theo sự âu yếm sau cuộc ân ái.

Tống Tư Ngâm nhắm mắt, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh truyền qua lồng ngực đang dán sát, từ từ trùng khớp với nhịp tim dần bình lặng của mình.

Những tủi thân và bất an sinh ra vì bị ngó lơ dường như được xoa dịu trong cuộc mây mưa kịch liệt đến mức gần như thô bạo này.

Cô chìm vào giấc ngủ sâu trong sự mệt mỏi và thỏa mãn, mơ màng cảm nhận được anh bế mình lên đi về phía phòng tắm, dòng nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, anh động tác nhẹ nhàng tẩy rửa cho cô…

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, cô dường như nghe thấy anh nói rất khẽ bên tai: “Sau này sẽ không để em phải chờ đợi một mình nữa.”

Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm sáo, cắt mặt sàn thành những mảng sáng tối vụn vằn.

Tống Tư Ngâm day day huyệt thái dương đang căng nhức rồi ngồi dậy.

Trận “giày vò” đêm qua kéo dài đến tận nửa đêm, khiến toàn thân cô lúc này vẫn còn vương chút mệt mỏi chưa tan hết, cho đến khi một làn hương ấm áp len lỏi qua khe cửa bay vào.

Đó là mùi thơm ngậy của bánh mì nướng bơ hòa quyện với hương cà phê thoang thoảng, quyến rũ đến mức khiến cô vô thức xỏ dép lê đi về phía nhà bếp.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, cô đứng hình tại chỗ.

Lệ Quân Sâm đang cúi người đặt đĩa thức ăn xuống bàn, mặc bộ đồ mặc ở nhà màu xám đậm càng làm tôn lên đường nét bờ vai và tấm lưng vững chãi. Ánh nắng sớm đậu trên đỉnh đầu, vài sợi tóc lòa xòa phản chiếu vầng sáng mềm mại.

Vẫn là gương mặt lạnh lùng quen thuộc ấy, nhưng dính thêm chút hơi thở đời thường của gian bếp, lại khiến anh trông dịu dàng đến lạ.

“Em dậy rồi à? Lại ăn sáng đi.”

Lệ Quân Sâm quay đầu nhìn cô, giọng điệu thản nhiên như thể đang nói “thời tiết hôm nay khá tốt”, cứ như người tối qua ôm chặt cô vào lòng thấp giọng dỗ dành không phải là anh vậy.

Tống Tư Ngâm chậm chạp bước tới, đầu ngón tay dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ từ lòng bàn tay anh đêm qua, vành tai vô thức nóng bừng: “Sao anh dậy sớm thế?”

Cô nhớ rất rõ, lần trước vô tình thấy lịch làm việc của anh, những cuộc họp trước mười giờ sáng đều được ghi chú “cố gắng dời lại”. Vậy mà giờ không chỉ dậy sớm, còn làm xong cả bữa sáng, thật sự quá bất thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận