Chương 225

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 225

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đau đớn và kí©ɧ ŧɧí©ɧ khi hoa huyệt bị ma sát chưa từng biến mất, thời gian cứ trôi qua một giây, sự khó chịu của cô lại tăng thêm một phần, dần dần tích lũy đến nỗi cô không thể chịu đựng được.
“Tiểu Thủy, em nói ra đi, không chừng sau khi nói ra anh có thể thỏa mãn em…”
Tạ Thu Thủy không chịu nổi cực hình như vậy nữa, bắt đầu yếu đuối:
“Ừm… Cởi trói cho em… Ừ a… Sau đó… Làm em…”
Lý Kỳ Ngôn hưng phấn quất hai roi lên người cô.
“Nếu em có thể kiên trì không lêи đỉиɦ thì anh sẽ cắm vào.”
“Ừ…” Cả người Tạ Thu Thủy run rẩy: “Được… Ừm… Kỳ Ngôn… Em đau quá…”
Lý Kỳ Ngôn vứt cây gậy chới với mèo trong tay sang một bên, cởi dây thừng phía trên ra.
Trên người Tạ Thu Thủy đã để lại những vết bầm tím và vết đỏ màu sắc khác nhau, có một số dấu vết là do Lý Kỳ Ngôn đánh, nhưng nhiều hơn hết chính là do sợi dây thừng siết.
Tuy nhiên, Tạ Thu Thủy cũng đã được thả xuống rồi cho nên cô cũng không dám kêu đau.
Cô chỉ vừa nhúc nhích một chút thôi đã thấy đau rồi, ngay cả việc tự ôm lấy mình che khuất chỗ riêng tư cũng không dám.
“Phía dưới của em chảy quá nhiều nước, phải bổ sung cho em…”
Lý Kỳ Ngôn lấy một chai rượu, mở chai rượu đó ra, dùng rượu rửa sạch miệng chai, kéo chân Tạ Thu Thủy sang:
“Thả lỏng, tách hai chân ra.”
Tạ Thu Thủy sợ bị treo ngược lên một lần nữa cho nên không dám không nghe lời, hơi mở chân ra.
Miệng chai rượu được nhét vào cửa huyệt ướŧ áŧ, cảm giác lạnh lẽo kí©ɧ ŧɧí©ɧ khiến Tạ Thu Thủy run lên, ngay sau đó miệng chai lập tức được nhét vào trong.
“Ư…”
Tại sao anh ấy lại nhét chai rượu vào?
Cô run rẩy sợ hãi.
“Lý Kỳ Ngôn…”
Người bị gọi tên thoáng cái đã nhét chai rượu vào bên trong cô, miệng chai nơi là hẹp nhất, sau khi tiến vào, độ rộng phía dưới cũng mở hoa huyệt của Tạ Thu Thủy ra.
“Không…” Tạ Thu Thủy từ chối: “Không thể… Tiến vào nữa… Muốn… Cắm sắp hỏng rồi…”
Lý Kỳ Ngôn cố chấp cắm miệng chai vào, nâng mông Tạ Thu Thủy lên cao hơn một chút, nghiêng miệng bình, sau đó đổ rượu vào bên trong.
“Shhh…”
Kí©ɧ ŧɧí©ɧ lạnh như băng khiến cho Tạ Thu Thủy rùng mình thêm một lần nữa.
“Lạnh…”
“Giữ vững, đừng để nước rò rỉ ra ngoài.”
Lý Kỳ Ngôn rót hết khoảng nửa bình, sau đó mới rút chai rượu ra.
Không nhiều lắm, nhưng Tạ Thu Thủy lại cảm thấy trong bụng như có cái gì đó trướng lên, cô muốn tiểu ra ngoài ngay lập tức.
Lý Kỳ Ngôn chặn miệng huyệt của cô:
“Không được tiểu ra ngoài.”
Tạ Thu Thủy nghẹn một hơi, vội vàng nín nướ© ŧıểυ lại.
Nhưng rượu ở trong hoa huyệt không chịu được không khí bên ngoài xâm nhập vào, Tạ Thu Thủy rất khó chịu, khép hai chân lại cọ xát, thật dè dặt hỏi:
“Cái đó… Lúc nào có thể… Đi tiểu ra ngoài?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận