Chương 226

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 226

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh hứng hết dân thủy cô phun ra lúc triều xuy sau đó lại bắn từng luồng từng luồng tinh di©h vào chỗ sâu nhất trong cơ thể cô.
Cuối cùng anh rút ©ôn thịt ra đập nhanh vài cái lên âm đế của cô, khiến cô lại phun ra thêm vài luồng dâu thủy.
Nước trong ly đã được non nửa. Ôn Diệc Tư lại cắm Côn thịt vào trong, vừa xoa âm đế vừa hung hăng thao lộng cô.
Cuối cùng, vào lúc cô cắn môi cố nén tiếng thở dốc, ưỡn cổ lên cao, anh rút côn thịt ra, lại đón lấy lượng lớn dân thủy từ đợt triều phun thứ hai.
Anh đã nắm được tần suất triều phun của Ôn Điềm, khi uống nhiều nước sẽ phun nước, khi điểm G bị cắm tới thoải mái lại chơi đùa âm đế của cô cũng có thể phun nước, nhưng có đôi khi không phun nổi… Có thể là do làm quá nhiều lần, cần cho cô được nghỉ ngơi một chút.
Lúc trên giường, cô gái nhỏ này kẹp anh rất giỏi, phun nước cũng rất giỏi, thoải mái tới độ khiến người ta hận không thể tối tối ôm cô mãnh theo một trận, xem xem rốt cuộc nơi đó của cô lợi hại tới mức nào, có thể ép ra được bao nhiều tinh di©h của anh.
Anh rút ©ôn thịt ra khỏi cơ thể cô, vào lúc thiếu nữ đang cố gắng hòa hoãn hô hấp anh lại duỗi ngón tay vào móc móc.
Sau khi xác nhận bên trong không còn tinh di©h nữa, anh lại cúi đầu dùng sức hôn sâu với cô ngay dưới ánh mặt trời một hồi.
Lúc này, chỉ cần có bất kỳ một người nào bước vào đều sẽ phát hiện một màn dịu dàng vỗ về không màng tất cả sau trận tính sự của hai người.
Đùi Ôn Điềm bị tách rộng thời gian dài, hiện tại còn đang môi trường
Ôn Diệc Tư dần dần rời khỏi người cô, cũng cất ©ôn thịt của mình vào trong quần.
Anh duỗi tay đẩy mắt kính, đuôi mắt còn hơi ửng hồng do trận phát tiết mãnh liệt mới vừa rồi.
Thiếu nữ thì mới vừa trải qua một đợt mãnh thao thật kí©h thí©h tới cao trào, dưới ánh mặt trời mơ hồ có thể thấy được chỗ lỗ chân lông có sương trắng bay ra.
Khi cô người đầy mồ hôi trượt xuống ghế, hai chân giẫm phải chất lỏng do bản thân mới vừa phun ra.
Ôn Diệc Tư thấy thiếu nữ thở hổn hển lộn xộn, lại cúi đầu tự mình kéo quần lót lên cho cô, buông váy xuống.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ôn Điềm, anh lại không nhịn được ôm cô vào trong ngực hôn thắm thiết, cùng nhao trao đổi nước bọt.
“Có khát không?”
– Hôn một hồi, anh mới mở miệng hỏi cô.
Ôn Điềm nhìn Ôn Diệc Tư, lại nghĩ tới anh mới vừa cầm cái ly hứng nước của mình, trên mặt bắt đầu xuất hiện một mặt đỏ ửng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận