Chương 226

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 226

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hoảng Sợ
Cô nắm chặt ống quần của hai người bọn họ, sợ tới mức giọng nói cũng thay đổi: “Tên đó đã chuẩn bị axit sunfuric, còn muốn băm thây em nữa! Tay của em mất rồi, mắt của em cũng mù, em, em…”
Bùi Mộc biến sắc, ngồi xổm xuống, nâng mặt cô lên, lau nước mắt trấn an, hỏi: “Bình tĩnh một chút Kiều Sở Sở, em nói lại đi, có người muốn giết em sao?”
Cô co rúm ró, khóc không ra hơi: “Tên đó đang ở bên ngoài, phòng thứ tư đếm ngược bên trái!”
Bùi Từ không nói hai lời, lập tức đi ra cửa, miệng còn hùng hùng hổ hổ mắng chửi: “Con mẹ nó…”
Vi Sinh Hoài Lăng cũng theo sát phía sau.
Kiều Sở Sở tỉnh táo lại một chút, vội vàng nói: “Tên đó có axit sunfuric!”
Bùi Từ nghe vậy, đè bả vai Hoài Lăng lại, lấy di động ra gõ chữ: “Kiều Sở Sở nói trong tay người kia có axit sunfuric.”
Vi Sinh Hoài Lăng hừ một tiếng, rút ra một khẩu súng có ống giảm thanh, lạnh lùng lên đạn.
Bùi Từ: “?”
Hoài Lăng lấy điện thoại di động ra, gọi người máy đưa thức ăn lên lầu hai.
Người máy chậm rãi đi về phía cửa, tiến vào trong căn phòng mà Kiều Sở Sở nói.
Vi Sinh Hoài Lăng giơ súng theo sát phía sau, nhắm ngay trong phòng!
Cậu nhíu mày.
Bùi Từ cũng đi tới, sắc mặt thay đổi.
Không có ai cả.
Hai người đều nhìn về phía Kiều Sở Sở cùng một lúc.
Kiều Sở Sở gần như dán chặt lấy Bùi Mộc, còn mờ mịt hơn cả hai người kia: “Không có sao?”
Cô nơm nớp lo sợ đi tới, đẩy cửa ra, phát hiện nơi này chỉ là một căn phòng chứa đồ lộn xộn.
Trong không khí đã không còn mùi rượu thối nữa, ngược lại có một loại mùi nước hoa rất nồng đậm, mùi hương này cũng không rẻ.
Cô ngây ngẩn cả người.
Bùi Mộc thở phào nhẹ nhõm: “Kiều Sở Sở em làm sao vậy, vừa nãy em còn nói có người muốn giết em, còn muốn băm em ra, người đó ở đâu chứ?”
Bùi Từ thẳng tay búng đầu cô một cái: “Có phải em cũng muốn điên điên khùng khùng rồi hay không, đến mức sinh ra ảo giác rồi.”
Vi Sinh Hoài Lăng cầm lấy điện thoại di động, điều tra từ hệ thống camera giám sát trong nhà mình một chút.
Hệ thống an ninh ở tầng hai bị hỏng.
Cậu nhớ ra, ngày hôm qua camera đột nhiên hỏng mất, chỉ kịp sửa khẩn cấp khu vực sảnh lầu một và xung quanh nơi tổ chức tiệc, những nơi khác vẫn chưa kịp sửa.
Cậu ra dấu với Kiều Sở Sở: “Chị chắc chắn có người muốn giết chị sao?”
Kiều Sở Sở dùng tay tạo thủ ngữ, cũng không chắc chắn: “Tôi… Tôi không biết.”
Cô khóc không ra nước mắt cúi đầu: “Có thể là ảo giác của tôi.”
Ba người đàn ông ngẩn ra.
Ảo giác?
Bùi Từ nhìn một lượt đánh giá cô từ trên xuống dưới, vẻ mặt rất lo lắng cho tinh thần của cô: “Có phải là em phát sốt rồi không?”
Bùi Mộc trực tiếp sờ trán cô, xác nhận: “Không sốt, còn lạnh lắm.”
Vi Sinh Hoài Lăng nghiêng đầu nhìn cô, cũng có chút khó hiểu.
Kiều Sở Sở cắn môi dưới, cố hết sức cũng không nghĩ ra.
[Cảm giác kia thật sự là quá chân thật, mình bị hung thủ tạt axit sunfuric trước, người đàn ông kia lại dùng dao băm xương băm nhỏ mình ra, dao mẻ luôn cũng không tha cho mình, mình đang sống sờ sờ bị tên đó chém chết.]
[Nhưng mình không bị mất mạng, cũng không có nhìn thấy hệ thống, nhưng thật sự mình đã nhìn thấy cánh cửa kia hé ra một khe rất nhỏ, rất chân thật.]
[Nếu như không phải làm chuyện xấu, tại sao phải cạy ra một khe hở để quan sát mình?]
[Nhưng trong phòng lại không có mùi rượu hôi.]
[Chẳng lẽ thật sự là do mình bị ảo giác sao?]
Cô càng nghĩ càng đau đầu, nghĩ thế nào cũng không thông: “Thật sự xin lỗi, có thể là em thật sự bị ảo giác.”
Hoài Lăng trầm mặt, nâng mặt cô lên ý bảo cô nhìn cậu “Chị không cần xin lỗi.”
Cậu khoa tay múa chân nói: “Nhưng nếu là do chị bị ảo giác, có thể không phải là chuyện gì tốt, ngày mai chúng ta đi khám bác sĩ được không?”
Kiều Sở Sở ngẩn người, có chút mơ hồ: “Tôi phải đi khám bác sĩ sao?”
Bùi Từ trầm mặt: “Đương nhiên phải đi, bây giờ em bắt đầu sinh ra ảo giác, ngày mai nhất định phải đến bệnh viện tâm thần xem sao.”
Bùi Mộc gật đầu.
Ba người đàn ông đều nhìn cô chằm chằm.
Dù sao nghe tiếng lòng Kiều Sở Sở miêu tả rất sống động, tựa như chuyện đó thật sự đã xảy ra với cô vậy.
Cho dù cô được tái sinh cũng vô dụng, chính bản thân cô cũng mơ hồ không biết có phải mình bị ảo giác hay không.
Có lẽ thật sự là ảo giác?
Nhưng cho dù là ảo giác, cũng không phải là chuyện tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận