Chương 226

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 226

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

225 Ghen ghét 2
Lục Nhất Hoài hờ hững đong đưa ly rượu, đôi mắt đen như mực của anh ta lại thẳng tắp nhìn về phía cô gái đối diện, vừa đen vừa lạnh, giống như đèn dầu hỏa lạnh như băng.
Nhìn cô giả bộ mạnh mẽ lại không che hết lỗ tai đỏ ửng, nhìn lông mi dài của cô khẽ run lên, toàn bộ ánh đèn đều tiến vào trong đồng tử màu trà.
Nhìn cô theo thói quen khoác lên cánh tay người đàn ông khác, ra sức nũng nịu.
Dáng vẻ này, anh ta từng gặp một lần.
Tối hôm ở phòng nghỉ, cô nhận nhầm anh ta thành người khác, gương mặt cô nhiều lần cọ lên cánh tay anh ta, ngoan ngoãn nhìn anh ta, lại có chút được voi đòi tiên.
Chờ đợi hứa hẹn…
Chờ đợi Giang Đình hứa hẹn…
Mấy ngày nay anh ta cố gắng quên đi, xem nhẹ, phớt lờ, né tránh, coi thường, lại dễ dàng bị gợi lại như thế.
Không khó đoán, chỉ ở trên giường người đàn ông kia, cô càng thêm thẹn thùng bất lực, mặc cho người ta đòi hỏi.
Một tiếng rên ɾỉ, một tiếng gọi tên anh ta.
Trong nháy mắt đó, cổ họng Lục Nhất Hoài như bị người ta bóp chặt, không thở nổi.
Anh ta ngửa đầu lên uống một hớp rượu, cảm giác nóng rực dọc theo cổ họng đi xuống, giống như dao cứa, ánh mắt người đàn ông vẫn còn chăm chú khóa chặt cô.
Diêu Phong vẫn còn truy hỏi, Giang Đình cảnh cáo nhìn qua.
Đối phương cũng không sợ Giang Đình, còn liên tục khoa chân múa tay, những người khác cũng hóng hớt nhìn sang Giang Đình.
Giang Đình đành phải nhận thua, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng thiếu nữ.
“Hai hộp.” Giang Đình nói ra hai chữ “Được chưa.”
Trong phòng nhất thời vang lên vài tiếng huýt sáo rất to, trên mặt những người khác mang theo biểu cảm khác nhau, đều ồn ào, còn thiếu dán mấy chữ mặt người dạ thú lên mặt Giang Đình.
Cầm thú à cầm thú, em gái nhỏ như vậy phải thừa nhận động tác như sói như hổ của anh ta, thật đúng là không phải người, mấy năm nay, chỉ sợ nhịn gần chết.
Hai hộp? Mẹ kiếp
Diêu Phong còn chưa trắng trợn bình luận một câu đã thấy Lục Nhất Hoài đột nhiên đứng dậy, bóng dáng cao lớn áp bách.
Môi anh ta mím chặt, hầu kết lăn lộn, giống như đang kìm chế.
Từ góc độ này, mọi người chỉ nhìn thấy l ng ngực anh ta thoáng lên xuống, cùng với bộ dáng lộ ra mũi nhọn ở bên ngoài, hoặc là do ánh đèn, ánh mắt anh ta hơi lạnh.
“Tôi lên lầu xử lý chút chuyện, mấy người chậm rãi chơi đi.” Người đàn ông cho tay vào trong túi, không nhìn ai, sau khi nói xong thì quay người rời đi.
“Nhất Hoài.” Chu Thấm đang chuẩn bị theo sau, Trịnh Lam lại kéo tay cô ta lại.
Hai người đi sang bên cạnh, mấy người còn lại tiếp tục chơi, trái lại không ai chú ý đến động tĩnh của hai người bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận