Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lại Lần Nữa
Vi Sinh Hoài Lăng tiến lên nắm lấy tay Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở co rụt lại theo phản xạ có điều kiện: “Đừng chạm vào tôi!”
Hoài Lăng ngẩn ra, vô tội nhíu mày: “Sở Sở giận em sao?”
Cô cũng ngẩn người, giương mắt nhìn Hoài Lăng, hoảng loạn xua tay: “Không có.”
Kiều Sở Sở hoang mang lo sợ.
[Sợ quá, mình cảm thấy thật sự rất sợ, nhưng hiện thực nói cho mình biết đó chỉ là ảo giác, chẳng lẽ mình điên thật rồi sao?]
[Mình phát điên nên cảm giác có người đến giết mình y như thật?]
[Là bệnh hoang tưởng? Hay là tâm thần phân liệt?]
Lòng bàn tay Kiều Sở Sở ướt đẫm mồ hôi lạnh, cả người như vớt từ trong nước ra, nhanh chóng xách váy rời đi: “Xin lỗi, em xuống dưới lầu.”
Bùi Mộc cùng Bùi Từ: “Chờ một chút!”
Hai người bọn họ lập tức đuổi theo.
Hoài Lăng cũng theo sát phía sau.
Kiều Sở Sở xách váy vội vàng xuống lầu, chạy thẳng vào nhà vệ sinh nữ của phòng tiệc, nhìn mình trong gương.
Búi tóc của cô tán loạn, sắc mặt tái nhợt, nhưng lớp trang điểm vẫn rất tinh xảo.
Chỉ là đôi mắt cô mở to, khóe miệng nhăn lại, toàn bộ khuôn mặt đều tràn ngập sự sợ hãi và lo lắng.
Kiều Sở Sở đảo mắt nhìn, thấy ở góc rẽ xuất hiện một chiếc giày da của đàn ông.
Sắc mặt cô trắng bệch, nhanh chóng xoay người!
Người đàn ông giơ dao nhào tới trước mặt cô: “Kiều Sở Sở, cô hủy hoại tôi!!!”
Cô quyết định thật nhanh, cổ tay nắm chặt đao của người đàn ông hung hăng vặn một cái!
Người đàn ông bị cô tước mất vũ khí, lại hắt tới một chai axit sunfuric!
Kiều Sở Sở kêu lên thảm thiết!
Cô lại không nhìn thấy gì!!
Ngực cô bỗng nhiên bị chém xuống một đao, đột nhiên đụng vào bồn rửa tay!
Lưỡi dao của người đàn ông rút ra từ ngực cô, tiếp tục dùng sức chém cô: “Cô đi chết đi, đi chết đi, đi chết đi!!”
Bùi Từ tông cửa chạy vào: “Sở Sở!!”
Người đàn ông điên cuồng ngoái đầu lại, giơ dao thét chói tai lao về phía anh ấy: “A a a a!”
Vi Sinh Hoài Lăng lập tức bắn một phát vào giữa mi tâm của người nọ!
Người đàn ông ngã rầm xuống đất.
Ba người cùng chạy đến chỗ Kiều Sở Sở dưới bồn rửa tay.
Cô đã hoàn toàn thay đổi, trên người toàn là máu và vết thương, nhìn mà giật mình.
Thân thể Bùi Từ cứng ngắc, sờ sờ mạch đập của cô.
Đang thoi thóp rất yếu ớt..
Nhưng mạch đập yếu ớt này chỉ đập thêm hai cái dưới ngón tay của anh ấy, mạch đập của Kiều Sở Sở tựa như bị ấn nút tắt máy, không còn đập nữa.
Bùi Từ trợn tròn mắt.
Bùi Mộc sụp đổ nhìn thân thể đã không còn nguyên vẹn của Kiều Sở Sở, vò chặt tóc mình: “Sao tôi lại không tin Sở Sở chứ! Tôi còn tưởng đây là do em ấy bị ảo giác! Là tôi hại em ấy!!!”
Bùi Từ run rẩy ôm lấy Kiều Sở Sở.
Khuôn mặt cô đã nát bét.
Thậm chí không thể nào phân biệt được đó có phải là cô hay không.
Bùi Từ nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, cả người đều mơ hồ: “Sở Sở, Sở Sở?”
Anh ấy nhìn về phía Bùi Mộc: “Em cảm thấy em ấy còn cơ hội quay lại không?”
Không phải vẫn còn cơ hội tái sinh sao?
Cô vẫn có thể quay lại chứ?
Sắc mặt Bùi Mộc trắng bệch, nắm tay Kiều Sở Sở không trả lời.
Đầu óc Bùi Từ trống rỗng, có một suy nghĩ lặng lẽ xuất hiện.
“Sở Sở chắc bây giờ còn đang sợ hãi lắm?”
Hai mắt anh ấy rời rạc, thì thào tự nói: “Em ấy vừa bị hung thủ giết chết, mà hung thủ cũng đã chết, ở thế giới kia, tên đó sẽ không buông tha cho em ấy đâu.”
Đôi mắt ảm đạm của anh ấy phát ra ánh sáng kỳ dị: “Anh phải đi giúp em ấy.”
Bùi Từ đoạt lấy súng trong tay Hoài Lăng, nhắm ngay huyệt thái dương của mình rồi bóp cò.
“Đùng.”
Bùi Từ ôm Kiều Sở Sở dựa vào bồn rửa tay.
Bùi Mộc sững sờ nhìn hai người đã không còn hơi thở, tầm mắt rất bình tĩnh quét qua người hai người bọn họ, cầm súng lên, nhìn về phía Hoài Lăng: “Chắc là cậu đọc môi có thể hiểu được, phiền cậu nói giúp cho anh của bọn tôi biết, bọn tôi đã xuống dưới giúp đỡ Kiều Sở Sở bắt người xấu.”
Bùi Mộc bóp cò, nghiêng người, xụi lơ tựa vào lòng Kiều Sở Sở.
Ngoại trừ Kiều Sở Sở đã hoàn toàn biến dạng, vẻ mặt hai người kia vẫn bình tĩnh như đang ngủ.
Hoài Lăng rốt cuộc cuối cùng cũng tỉnh táo lại, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn Kiều Sở Sở.
Hừ…
Cậu có chút không thở nổi, ấn ngực, không biết đây là tình cảm gì, trái tim cảm giác như đau muốn chết, luống cuống nắm chặt tay Kiều Sở Sở, nước mắt từng giọt từng giọt tuôn ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận