Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trời sáng, một ngày mới bắt đầu.

Ngày mới hôm nay, ở nhà Hạ Tiểu Thỏ không khí vui vẻ giăng đầy, bởi vì hôm nay là ngày Hạ Tiểu Thỏ kết hôn với người nhỏ hơn bà chín tuổi Đông Phương Tuyết Dạ, hắn sẽ trở thành chồng chính thức thứ tư của bà.

Nghĩ đến nhà mình cấu tạo thật sự đặc thù, Hạ Tiểu Thỏ không muốn trở thành đầu đề trên báo chí, càng không muốn bị giới truyền thông quấy rầy, bà thương lượng với Đông Phương Tuyết Dạ quyết định tiến hành hôn lễ thật đơn giản, cho nên hôm nay chỉ mời tới người thân của bọn họ cùng những bạn bè gần gũi nhất.

Hôn lễ cử hành ở bãi cỏ, bạn bè thân thích ngồi hai bàn, tràn ngập chờ mong cô dâu chú rể lên sân khấu.

Sống cùng Đông Phương Tuyết Dạ dưới mái nhà hai mươi mấy năm, Âu Dương Nặc, Mạc Mê, Giang Hãn ba người cũng không bài xích hắn, không duy trì hắn kết hôn với Hạ Tiểu Thỏ, cũng không phản đối, chỉ duy trì trạng thái trung lập. Ba mẹ Hạ Tiểu Thỏ cùng em trai em dâu tới, bọn họ đều thân thiết nhiệt tình chiêu đãi.

Thu Tiểu Quân kéo tay Mạc Thiếu Đình cùng Jack, Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ ở bên nhau, mấy người nhìn xem chung quanh bạn bè thân thích, vừa nói vừa cười, không khí thập phần hài hòa vui sướng.

“Con trai ngoan, tối hôm qua ngủ ngon không?” Jack uống một ngụm rượu, sờ sờ đầu Mạc Thiếu Đình giống như thân thiết hỏi.

“Ba, tối hôm qua con ngủ rất ngon.” Mạc Thiếu Đình gật đầu cười, nhìn Thu Tiểu Quân, lại đặc biệt cao hứng bổ sung, “Tối hôm qua mẹ ôm con ngủ.”

Nghe được câu sau của hắn, trong lòng Mạc Hoa Khôi không dừng được có bao nhiêu toan, tay trái nhấc lên dùng sức vỗ vỗ đầu hắn, tà ác nói: “Mạc Thiếu Đình, cậu hai mươi mấy tuổi, còn muốn Tiểu Quân ôm mình ngủ, cậu không biết xấu hổ à?”

“Ô ô ~ ách ô ô ~” Mạc Thiếu Đình ngơ ngác, chợt khóc lớn lên, ôm chặt lấy Thu Tiểu Quân, mặt bộ chôn ở chỗ cổ cô, “Ách ô ô, mẹ, tên xấu xa này khi dễ con, ách ô ô ô……”

“Hoa Khôi, anh như thế nào lại như vậy? Hiện tại Thiếu Đình như đứa trẻ năm tuổi mà thôi, anh không cần khi dễ anh ấy như vậy.” Thu Tiểu Quân vội vàng an ủi hắn, nhìn mặt Mạc Hoa Khôi tràn ngập trách cứ nói.

Nghe những lời này, Mạc Hoa Khôi có ít nhiều điểm không thế nào không biết xấu hổ, trầm mặc một hồi, sau đó không kiên nhẫn nói: “Mạc Thiếu Đình, cậu đừng khóc được chưa, tôi về sau không đánh cậu nữa.” Nói đến đây, từ trên bàn lấy một cục kẹo nhét vào tay Mạc Thiếu Đình, “Đây, tôi cho cậu ăn.”

An ủi cho trẻ con!

Mạc Thiếu Đình vì không muốn lộ ra, tận lực giả vờ có tính cách của con nít, lấy kẹo trong tay hắn, thật mau nín khóc mỉm cười, “A, có kẹo ăn nha, kẹo ăn ngon thật, hì hì…”

Nhìn đến hành vi này của hắn, chỉ sợ không có người hoài nghi Mạc Thiếu Đình là đang diễn kịch. Tròng mắt Mạc Hoa Khôi vừa chuyền, nhìn Jack một cái, sau đó quay lại Mạc Thiếu Đình thật chờ mong hỏi: “Mạc Thiếu Đình, cậu kêu Jack là ba, vậy kêu tôi là gì?”

“Kêu ngươi tên đại dâm đãng.” Mạc Thiếu Đình nghĩ nghĩ rồi trả lời, sau đó nghiêng đầu dựa vào thân thể Thu Tiểu Quân vui vẻ rạo rực ăn kẹo.

“Cái gì đại dâm đãng?” Mặt Mạc Hoa Khôi tức khắc kéo đến thật dài, “Mạc Thiếu Đình, tôi nói cho cậu, cậu kêu Jack là ba, vậy cậu cũng nên kêu tôi là ba, hơn nữa, còn kêu tôi là ba lớn.”

Mạc Thiếu Đình ngoảnh mặt làm ngơ, ở trong lòng âm thầm mắng hắn một câu không biết xấu hổ, tiếp tục như không có gì mút cây kẹo trong tay.

“Mạc Thiếu Đình, mau kêu tôi ba lớn, mau kêu!” Lúc này, Mạc Hoa Khôi đặc biệt sấn đến Mạc Thiếu Đình, lợi dụng hắn chưa khôi phục ký ức mà chiếm tiện nghi, “Cậu không gọi, coi chừng tôi đánh sưng mông.”

Mạc Thiếu Đình làm bộ nghe không thấy.

“Mạc Thiếu Đình, cậu kêu đi, tôi không chỉ sẽ cho cậu ăn kẹo, còn sẽ mua đồ chơi cho cậu nữa.” Vì đạt được mục đích, Mạc Hoa Khôi vừa đấm vừa xoa.

Dường như con nít thật dễ dàng bị dụ dỗ.

Nghĩ đến đặc điểm này của con nít, Mạc Thiếu Đình cuối cùng ngẩng đầu lên, nhìn Mạc Hoa Khôi cười hì hì, “Hì hì, tôi kêu ngươi là ba, ngươi sẽ thật sự mua đồ chơi cho tôi sao?”

“Đúng vậy, cậu bé kêu tôi bằng ba lớn, tôi sẽ mua cho cậu rất nhiều rất nhiều đồ chơi.” Mạc Hoa Khôi khẳng định, “Muốn đồ chơi, kêu tôi là ba nhanh lên.”

Kêu thì kêu, ai sợ ai a!

Mạc Thiếu Đình nghĩ như vậy, ẩn ẩn cắn môi, sau đó như cao hứng kêu lên, “Hì hì, ba lớn, ba lớn!”

“Ha ha, con ngoan, ba lớn ngày mai đi mua đồ chơi cho con.” Mạc Hoa Khôi cao hứng đến cực điểm, bỗng nhiên nghiêng người, chỉ chỉ về hướng Âu Dương Kiện Vũ đứng bên cạnh, “Con kêu ta là ba lớn, vậy kêu anh ta là gì?”

“Ba nhỏ.” Mạc Thiếu Đình nói.

“Ba nhỏ? A ha ha ~ a ha ha……” Mạc Hoa Khôi cười phun, “A ha ha, đúng đúng đúng, kêu ta ba lớn, kêu anh ta ba nhỏ, a ha ha ha……”

Dựa vào cái gì mà kêu hắn Âu Dương Kiện Vũ là ba nhỏ, Mạc Hoa Khôi là ba lớn nha?

Trên mặt Âu Dương Kiện Vũ ẩn tia không vui, nghiêm túc nói: “Đệ, em đừng chọc cậu ta nữa, chúng ta hai anh em đến chỗ mẹ cùng Tuyết Dạ thúc thúc kính hai người một ly đi.”

“A ha ha, được, được.” Cười một hồi lâu, Mạc Hoa Khôi mới dừng lại, bưng cao ly rượu lên cùng Âu Dương Kiện Vũ hướng về phía Hạ Tiểu Thỏ và Đông Phương Tuyết Dạ.

“Jack, anh cũng đi qua thay em kính họ một ly rượu đi.” Thu Tiểu Quân nhìn Hạ Tiểu Thỏ trong bộ váy cưới, cười nói với Jack.

“Được.” Jack vui vẻ gật đầu, sau đó cũng bưng ly rượu đuổi kịp Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ.

“Thiếu Đình, anh còn muốn ăn cái gì không?” Thu Tiểu Quân cười cười, ôn nhu hỏi.

Mạc Thiếu Đình không chút do dự nghiêng đầu, ôm cánh tay cô làm nũng nói: “Mẹ, con không muốn ăn gì hết, chỉ muốn mẹ ở bên con, không đi đâu cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận