Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Thiếu niên trong chăn nghe tiếng bạn mình gào đau đớn thì vội vàng chui ra khỏi chăn. Chẳng qua y còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra đã phải hứng chịu móng nhọn của Hoa Thái Tuế.
“Đĩ mẹ nó! Mèo ở đâu ra thế này?!” Hai tên vừa né tránh vừa vơ lấy đồ đạc xung quanh đánh về phía con mèo. Trong lúc hỗn loạn, Hoa Thái Tuế bị trúng một đòn nên rớt từ trên giường xuống. Nó vội vàng thay đổi tư thế tiếp đất vững vàng. Hai tên kia đang định thừa thắng xông lên thì đột nhiên phát hiện ra mình không thể nhúc nhích được.
Hoa Thái Tuế chẳng hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nó nhạy bén thấy được cơ hội nên lập tức đổi hướng vọt về phía hai tên kia một lần nữa. Nó cào cho mặt hai tên kia máu me be bét, đau đến mức kêu cha gọi mẹ mới dừng lại.
“Meo~ Sao tự nhiên bọn họ lại không nhúc nhích vậy meo~” Báo thù xong Hoa Thái Tuế mới hỏi ra nghi vấn trong lòng mình.
Tống Thanh Dương ôm Yến Tuyền đi vào. Một thiếu niên trong đó nhận ra bọn họ: “Tại sao lại là các ngươi? Các ngươi muốn làm gì?”
“Chúng ta còn làm gì được nữa? Thay trời hành đạo thôi!” Yến Tuyền giãy ra khỏi cái ôm của Tống Thanh Dương rồi đi tới trước mặt bọn họ: “Không ngờ hai ngươi vậy mà lại là hái hoa tặc.”
“Hai vị xin hãy nghe bọn ta giải thích. Bọn ta không giống với hái hoa tặc đâu.” Hai người kia vội vàng lên tiếng giải thích: “Bọn ta không động đến các khuê nữ trinh trắng, cũng không động đến phụ nhân đã có phu quân và cướp đi sự trong sạch của người khác. Bọn ta chỉ động đến quả phụ thôi.”
“Ta nhổ vào! Các ngươi nói láo mà không cân nhắc thời điểm à? Chẳng phải trượng phu nàng ta đang ngủ bên cạnh đó sao?” Yến Tuyền chỉ chỉ nam nhân đang ngủ như chết trên giường.
“Nữ nhân còn trượng phu nhưng vẫn phải thủ tiết cũng được xem như là quả phụ mà? Trượng phu nàng ta toàn chạm vào cái là bắn luôn, vừa thấy hoa đã héo, hàng đã xấu lại còn xài chẳng ăn thua. Bọn ta tiếc cho tiểu nương tử mềm mại yêu kiều còn trẻ đã phải thủ tiết nên mới làm vậy thôi.”
“Các ngươi còn già mồm à?” Yến Tuyền bị mấy câu giải thích của bọn họ chọc tức xì khói. Đúng lúc này, phụ nhân đã uống Thạch Nữ Lạc kia mặc dù không còn nghĩ được gì nữa nhưng cũng không cảm thấy bị xúc phạm. Nàng ta kìm lòng không đặng liên tục an ủi thân dưới ướt đẫm của mình, nghe hai tên kia nói xong còn gật đầu đáp lại: “Đúng thế, hắn ta chẳng làm ăn gì được nữa, các ngươi mới tới đi. Ta mặc kệ hết, mau cởi quần tới luôn đi.”
“Ngươi xem, người ta cũng muốn đấy chứ.”
“Muốn mẹ ngươi á! Các ngươi mà không bỏ thuốc thì sao nàng ta có thể thành ra như vậy?” Yến Tuyền lấy Thạch Nữ Lạc trong áo bọn họ ra.
“Vừa rồi bọn ta nói cho các ngươi rồi đấy. Bọn ta cũng đang tuổi mạnh mẽ, chỉ muốn làm mấy canh giờ thôi, nữ nhân thì ai cũng được hết. Đám phụ nhân còn trẻ đã phải thủ tiết như nàng ta rất đói khát, dễ bị quyến rũ, bọn ta dùng thuốc cũng chỉ là để tăng tốc độ vào việc chính thôi. Cuộc sống thủ tiết khó khăn nhường nào ai cũng biết cả. Bọn ta làm vậy không phải hại người mà là đang làm việc tốt ấy chứ.”
Hai thiếu niên này còn tự hào cho rằng mặc dù bản thân mình là hái hoa tặc nhưng cũng có đạo lý riêng, có công giúp các nữ tử đang phải thủ tiết được thoả mãn dục vọng trong lòng.
Nghe xong đống đạo lý lệch lạc này, Yến Tuyền tức điên cả người: “Chỉ cần là trộm, dù ngươi trộm sắc hay trộm những thứ khác, dù ngươi trộm vì nguyên nhân gì, người bị trộm là ai thì bản thân vẫn là trộm cả thôi. Chỉ cần là trộm thì đều là kẻ gian, đều phạm tội hết, phải tống vào lớn lao và chém đầu! Cuộc sống thủ tiết của người ta có khó khăn đến mấy cũng không phải lý do để các ngươi hạ xuân dược rồi cưỡng hiếp người ta!”
Yến Tuyền tức xì khói nhưng hai kẻ kia vẫn không thèm quan tâm, vẫn cảm thấy bản thân mình đang làm việc tốt.
Yến Tuyền hít sâu bình tĩnh lại một chút rồi lại hỏi: “Nếu các ngươi cảm thấy mình đang làm việc tốt thì sao phải lén lén lút lút tới giúp người làm niềm vui làm gì? Các ngươi dám nói việc tốt các ngươi làm cho người nhà cha mẹ các ngươi không?”
“Ta…” Hai tên kia không nói nên lời.
“Đã làm việc ác lại không muốn thừa nhận mình là người xấu, dối mình gạt người tìm lý do kiếm cớ biện minh cho bản thân, vừa tẩy trắng vừa tô điểm cho hành động này thành việc tốt nhưng trên thực tế thì trong lòng chính các ngươi vẫn rõ đây là hành động phạm tội.”
Lời của Yến Tuyền xé rách lời nói dối của bọn họ không chút nể nang gì. Hai tên kia không thể nào lừa mình dối người được nữa nên lần lượt thừa nhận mình làm điều ác.
“Hai bọn ta gia nhập Hồi Xuân bang vào một năm trước. Ông chủ Vương của phường Kình Thiên chính là bang chủ Hồi Xuân bang này. Chỉ cần có thời gian rảnh, người trong bảng sẽ tới phường Kình Thiên ăn một bữa không mất tiền sau đó nhận nhiệm vụ.”
Yến Tuyền còn muốn hỏi kỹ thêm nhưng phụ nhân trên giường đã không chịu được nữa mà chủ động giơ tay kéo quần hai tên kia.
Hai thiếu niên bị Tống Thanh Dương dùng pháp thuật cố định một chỗ không nhúc nhích được nên cũng không thể tránh né, bị phụ nhân kia kéo một cái đã lộ ra cả nửa cái mông. Yến Tuyền vội vàng tiến lên kéo nàng ta ra nhưng lại quên mất lúc này mình đang mặc nam trang. Thế là phụ nhân kia thuận theo đó mà ôm lấy rồi kéo nàng xuống giường như sói vồ mồi, hai tay không ngừng lục lọi dưới quần nàng.
Nhưng dù nàng ta sờ mó kiểu gì Yến Tuyền cũng không thể tự nhiên mọc ra một cây gậy được. Phụ nhân còn tưởng là quần dày quá nên định sờ luôn xuống đũng quần nữa, doạ cho Yến Tuyền hoảng sợ kêu biểu ca.
Tống Thanh Dương tiến lên điểm huyệt phụ nhân rồi ôm Yến Tuyền ra khỏi người nàng ta. Sau khi giải thoát cho nàng, hắn xoay người đi tới cạnh bàn rót một cốc nước, lại vẽ một bùa lên nước rồi đưa cho Yến Tuyền, để nàng đút phụ nhân kia uống.
Chờ đến khi xuân dược trên người phụ nhân được giải hết, Tống Thanh Dương lại điểm huyệt ngủ cho nàng ta rồi nhét nàng ta lại vào chăn, cuối cùng túm hai tên hái hoa tặc kia về phường Kình Thiên.
Lúc này phường Kình Thiên đang chuẩn bị đóng cửa. Thấy hai thiếu niên bị bọn họ xách về đây, ông chủ Vương cũng hiểu chuyện của mình đã bại lộ. Chẳng qua ông ta không hề hốt hoảng mà vẫn bình tĩnh mời bọn họ vào trong ngồi, còn gọi người đưa rượu và đồ ăn lên.
Lại ăn à? Nhớ tới dáng vẻ suýt mất khống chế chọc chọc mình của Tống Thanh Dương vừa rồi, Yến Tuyền đưa tay kéo kéo tay áo hắn rồi nói khẽ: “Không cho ăn nữa.”
Tống Thanh Dương khẽ vuốt cằm rồi ngồi xuống ghế với nàng.
Ông chủ Vương rót cho bọn họ mỗi người một ly rượu rồi giải thích y chang những lời hai thiếu niên kia vừa nói. Cái gì mà hái hoa tặc cũng có lý lẽ riêng, không động đến các khuê nữ trinh trắng, cũng không động đến phụ nhân đã có phu quân và cướp đi sự trong sạch của người khác, chỉ động đến quả phụ thôi. Sau khi bị Yến Tuyền phản bác lại, ông ta lại kể cho Yến Tuyền và Tống Thanh Dương một câu chuyện.
Ông chủ Vương tên đầy đủ là Vương Tỉnh. Trước đây phụ thân ông ta làm nghề giết heo, tạo nhiều sát nghiệt nên chưa đầy ba mươi đã chết, chỉ để lại cô nhi quả mẫu bọn họ sống nương tựa lẫn nhau.
Ông ta tận mắt thấy cảnh mẫu thân mình trằn trọc trở mình giữa đêm canh ba rồi thức dậy đi tắm nước lạnh, cũng đã từng thấy cảnh mẫu thân ôm bài vị phụ thân lăn lộn trên giường. Khi đó ông ta vẫn còn nhỏ nên không hiểu lý do, chỉ lờ mờ cảm nhận được rằng mẫu thân mình đang kiềm chế cái gì đó. Cho đến một ngày ở gần nhà ông ta có một quả phụ bị người khác bắt quả tang trên giường. Lúc đó ông ta mới biết mẫu thân mình làm ra những hành động đó là vì dục vọng.
Quả nhiên sau đó thông tin được chứng thực là quả phụ kia bị người khác cưỡng hiếp, được người nhà tha thứ. Lúc đó ông ta thấy rõ vẻ ngưỡng mộ trong mắt mẫu thân mình. Ông ta chắc chắn mình không hề nhìn lầm. Đúng là mẫu thân ông ta đang ngưỡng mộ quả phụ kia bị cưỡng hiếp, ngưỡng mộ nàng ta sau khi bị hiếp lại được người nhà tha thứ.
Khi ấy ông ta không rõ trong lòng mình có cảm nhận gì nữa. Ông ta biết trước đây sau khi phụ thân qua đời, ngoại tổ mẫu đã từng tới nhà nói mẫu thân bỏ ông ta lại rồi gả cho người khác đi. Mẫu thân không đành lòng để ông ta thành một đứa trẻ mồ côi nên đã từ chối đề nghị của ngoại tổ mẫu.
Nếu hồi đó mẫu thân độc ác hơn một chút thì sau này không cần phải sống một đời thủ tiết khổ sở như vậy rồi. Ông ta cho rằng mình đã liên luỵ đến mẫu thân.
Vì để hoàn thành nguyện vọng của mẫu thân, ông ta bỏ tiền ra thuê một nam nhân để kẻ đó đi cưỡng hiếp mẫu thân mình.
Ngày đó ông ta đứng ngoài cửa sổ nghe tiếng động bên trong. Lúc nghe thấy mẫu thân luôn hiền thục dịu dàng của mình kêu rên dâm đãng đầy sung sướng, ông ta biết mình đã làm đúng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận