Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tử Tự
Kiều Sở Sở bình tĩnh nằm trên mặt đất trong thế giới hệ thống, như con cá chết, không nhúc nhích.
Hệ thống ở trước mắt cô bay tới bay lui: “Tôi chưa từng thấy ai biết trước tương lai, được nhắc nhở rồi vẫn chết được, cô là người ngu ngốc số một cũng là đầu tiên đó, hay là cô ký tên tặng tôi đi?”
Hai mắt cô ảm đạm không ánh sáng: “Mi mới là ngu số một, cho ta năng lực biết trước tương lai cũng không thèm nhắc nhở ta một tiếng, mi không sợ là ta còn tưởng ta bị bệnh thần kinh sao?”
Hệ thống bất đắc dĩ: “Tôi cũng có biết cô có năng lực biết trước tương lai đâu? Đây là sau khi cô chết về đây, tôi kiểm tra thân thể cô mới phát hiện cô đã có năng lực mới. Có thể là vì cô là nhân tố bên ngoài nội dung cốt truyện, phần lớn nội dung cốt truyện đều đã bị cô thay đổi, do đó đã xảy ra việc phát sinh cốt truyện mới, cho nên dưới tình huống khẩn cấp có thể nhìn thấy tương lai của mình.”
Kiều Sở Sở ngồi dậy: “Ta phát hiện mấy lần gần đây ta chết đều là do bị người ta giết chết.”
Vẻ mặt cô dại ra: “Mệt mỏi quá, giống như ta đã biến thành một con trâu, mỗi ngày cày năm trăm mẫu đất, chủ nhân còn cầm roi đánh ta như vậy nữa.”
Hệ thống: “… Xin lỗi vì đã cười.”
Cô trừng mắt về phía hệ thống: “Mi còn cười, cũng do mi nên ta mới thành như vậy! Người hại ta không ai xa lạ chính là mi! Thế giới bên kia không trở về được, thế giới bên này cũng không chứa nổi ta, hại ta bị chúng bạn xa lánh, còn phải trốn tránh người muốn giết ta!”
Hệ thống run lên, cười he he ngây ngô: “Đừng nóng giận, tôi tặng cô đồ tốt này!”
Kiều Sở Sở: “?”
Nó biến ra một cái ô: “Cái ô này là đạo cụ đặc biệt chỉ có thể dùng một lần, khi axit sunfuric hắt lên mặt ô, sẽ lập tức chuyển hóa tất cả chất lỏng dính vào thành nước, có thể bảo vệ an toàn cho cô, cầm đi.”
Kiều Sở Sở nhận lấy: “Đây? Đây là thành ý của mi sao?”
Cô dùng ô gõ vào nó: “Ta làm nhiệm vụ cho mi cần cù chăm chỉ như vậy, mi trích phần trăm cho ta đi! Phải cho ta chút đền bù tổn thất chứ?”
Hệ thống: “… Được rồi được rồi, vậy tôi sẽ thay đổi hình thức dự đoán tương lai của cô một chút, sau này khi cô dự đoán sẽ không rơi vào không gian kỳ lạ nữa, chỉ dùng góc nhìn của người thứ ba cảm nhận, như vậy sẽ không bị kích thích tinh thần quá mạnh.”
Nó nhẹ giọng nói: “Thuận tiện nhắc nhở cô một chút, đối với những vai phụ đủ độ hảo cảm, cô cũng có thể dự đoán được tương lai của bọn họ, bởi vì tương lai của bọn họ cũng đang được sửa đổi, một số chỗ cũng đã không giống trong nội dung cốt truyện nữa rồi.”
Kiều Sở Sở hiểu rõ, con ngươi sắc bén nheo lại: “Nhưng chuyện này có liên quan gì đến bồi thường của ta? Đây không phải chỉ là thứ ta nên có sao?”
Hệ thống: “… Trông cô chẳng giống bị dọa sợ tí nào, lại còn rất tính toán đấy nhỉ?”
Kiều Sở Sở châm biếm: “Đừng cho lấy tiền đền bù, mi biết thứ ta không thiếu nhất… chính là tiền, đưa đạo cụ ra đây.”
Hệ thống móc móc lục lục biến ra một viên thuốc: “Tôi tặng cho cô một viên thuốc tăng lực đó, ăn cái này xong, ba trăm cân đối với cô mà nói chỉ nhẹ như một cân mà thôi, nhưng nếu bây giờ cô ăn nó, nó sẽ có hiệu quả trong tám tiếng.”
“Nhưng mà nó cũng có tác dụng phụ là sẽ khiến cô rất cáu kỉnh và nói chuyện rất khó nghe.” Hệ thống nhấn mạnh trọng điểm: “Tính cách của cô bình thường càng dịu dàng bao nhiêu, ăn cái này xong thì tính tình sẽ càng nóng nảy bấy nhiêu, giống như uống say vậy, sau khi tỉnh táo lại nói không chừng sẽ rất hối hận.”
Kiều Sở Sở nuốt luôn vào bụng: “Không sao cả, đánh thắng hung thủ kia mới là chuyện quan trọng, ta không muốn bị băm thành nhân sủi cảo nữa.”
Cô cầm lấy ô: “Ta đã chuẩn bị xong rồi, đến đi.”
Hệ thống gật gật đầu, xong lại nghĩ ra cái gì nói: “À đúng rồi, sau khi cô chết, Bùi Mộc và Bùi Từ đã tự tử bên cạnh thi thể cô, vai phụ bắt đầu không còn chết vì Hạ Tuyết Thuần mà chết vì cô rồi, tôi nghĩ nên cho cô biết chuyện này.”
Kiều Sở Sở: “?”
Thân hình cô nhoáng lên một cái, đứng lại trước gương.
Cô trở lại thời điểm trước khi bị hắt axit sunfuric.
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn mình trong gương.
[Bùi Mộc và Bùi Từ vậy mà tự tử rồi sao?]
Bùi Mộc và Bùi Từ vội vã đi tới cửa nhà vệ sinh nữ: “?”
Vi Sinh Hoài Lăng: “?”
Bùi Mộc và Bùi Từ nhìn nhau, vẻ mặt bối rối.
Hai người bọn họ tự tử vì ai chứ?
Ai đáng để hai người tự tử chứ?!

Bình luận (0)

Để lại bình luận