Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

227 Lục Nhất Hoài tâm động 1
Mawla Korff nổi tiếng với bể bơi trên không trung, nó nằm ở tầng giữa của khách sạn, tên là bể bơi không trung, chẳng qua là xung quanh đều là hình thức cửa kính, nhìn ra ngoài khung cảnh mênh mông, núi non trùng điệp chập trùng, ban ngày thì cảnh tuyết đập vào mí mắt, đẹp không sao tả xiết.
Trong bể bơi lớn như vậy, một bóng người cao lớn vọt lên, mặt nước dao động dữ dội, bọt nước bắn văng khắp nơi.
Cánh tay tráng kiện hữu lực vung lên trước, tấn công dũng mãnh, chỉ trong chốc lát đã bơi đến vị trí ở giữa.
Vô số lần nước chìm qua đỉnh đầu, lúc màng nhĩ căng ra, Lục Nhất Hoài giống như nghe được có người ghé vào tai anh ta nỉ non, thân thiết ỷ lại.
“Giang Đình… Giang Đình…”
Lúc lại một lần nữa trồi lên mặt nước hô hấp, tất cả xung quanh cũng thay đổi.
Anh ta giống như trở lại đêm đó, đèn đường mê ly mờ mịt, ngôi trường học lớn như thế, dạ hội tưng bừng, người qua đường lại chỉ có hai, ba người.
Thiếu nữ ở trong ngực anh ta lẩm bẩm từng tiếng Giang Đình, đầu còn cọ qua cọ lại trong ngực anh ta,
Lục Nhất Hoài còn chưa có từ trong phòng nghỉ lấy lại bình tĩnh lại có một loại xúc động đem người ném xuống, gương mặt lạnh lùng không biểu cảm.
Cô vẫn còn lẩm bẩm “Cảm ơn anh… Giang Đình…” Cô dán lên ngực anh ta ngủ thiếp đi, nỉ non “Cảm ơn anh…”
“Cảm ơn anh cái gì?”
Trầm mặc mấy giây, Lục Nhất Hoài nghe được chính mình hỏi một câu như thế.
Anh ta cúi đầu, nhìn thấy trong đôi mắt ướt át của thiếu nữ gương mặt của chính mình, cố ý kéo căng, cằm căng thẳng.
Giống như nói ra làm anh ta không vui, anh ta lập tức sẽ ném người xuống.
“Em…” Cô giống như lại bắt đầu buồn bực, ánh mắt bị men say làm cho tan rã mê ly, một lúc lâu mới nói “Cảm ơn anh… Đã cho em tiến vào Yến Đại…”
Lục Nhất Hoài không nói chuyện.
“Em cho rằng… Em sẽ phải làm việc ở khách sạn cả đời.” Cô lẩm bẩm “Đến Đế Đô, em mới biết mình căn bản không đi học được … Nhưng em lại không dám về nhà…”
“Nếu như em trở về… Sẽ bị giam cả đời.”
Trong tay anh ta có ghi âm, Lâm Chi Nam có chút không yên lòng.
Mặc dù tối này cô rửa sạch hiềm nghi ở chỗ Lục Nhất Hoài, nhưng cùng lúc lại lưu lại tai họa ngầm cho mình.
Cho dù khi đó tên đàn ông chó má này có mục đích gì mà bấm ghi âm lại, đều gián tiếp túm lấy đuôi nhỏ của cô, thật đúng là lão hồ ly gian trá.
Lâm Chi Nam bốc lên lửa giận, lại không kìm được tính toán lấy đồng tình ở chỗ anh ta, ít nhất trước khi Đường Nhã Nam trở về nước, đừng gây thêm phiền phức cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận