Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không ngờ vừa nói xong câu đó, hắn liền thấy được cha mình quốc vương Âu Dương Cảnh cùng mẹ Cố Mộng Mộng mặc lễ phục thật đẹp đang đi vào dự đám cưới. A, bọn họ tại sao tới đây?

Hắn thầm kêu một tiếng không tốt, vội vàng dùng thân thể che khuất tầm mắt Thu Tiểu Quân, sờ sờ bụng mình, đáng yêu nói: “Mẹ, kỳ thật con có hơi đói bụng, con ở chỗ này chờ, mẹ đi lấy đồ ăn ngon lại cho con, được không?”

“Được, không thành vấn đề, em đi lấy cho anh.” Thu Tiểu Quân không do dự đáp ứng ngay, “Em đi lấy đồ ăn cho anh, anh ngoan ngoãn ở đây chờ em, không được chạy loạn nha.” Dặn dò xong, cô mới xoay người đi về hướng bàn tiệc.

Chờ tới lúc cô đi khuất tới chỗ nhiều người, Mạc Thiếu Đình lập tức hướng về chỗ Âu Dương Cảnh và Cố Mộng Mộng, “Phụ vương… Mẫu hậu…”

“A Cảnh, con trai thấy chúng ta rồi kìa.” Cố Mộng Mộng nhìn thấy hắn thì trên mặt tràn đầy vui sướng, tươi cười.

Nhìn đến hắn, Âu Dương Cảnh trên mặt lộ ra một chút không vui, “Tên tiểu tử thúi này, từ khi yêu cô gái tên Bạch Trục Nguyệt kia liền làm việc có chỗ không đàng hoàng, trong khoảng thời gian này có người lén lúc nói cho anh nghe con không xứng đảm nhiệm chức chánh án.”

“Ông xã, sự nghiệp quan trọng, tình cảm cũng quan trọng mà, đợi chút con lại đây, anh không cần quá nghiêm túc phê bình con.” Cố Mộng Mộng cười cười, nhỏ giọng nói.

Âu Dương Cảnh nghĩ nghĩ, mới hơi hơi xụ mặt gật gật đầu, “…… Thôi được.”

“Phụ vương, mẫu hậu, sao hai người lại tới đây?” Mạc Thiếu Đình đến gần, hạ giọng hỏi, vừa có chút thấp thỏm bất an nhìn về hướng Thu Tiểu Quân.

“Chúng ta và thím Hạ của con là bạn tốt, đương nhiên chúng ta phải đến đây.” Thanh âm Âu Dương Cảnh lạnh lùng nói, “Còn con, thật ra tại sao không nói tiếng nào lại đến Dương quốc này? Con thân là chánh án tòa án tối cao, Hoàng thái tử Vụ quốc, người nối nghiệp tương lai của Vụ quốc, chuyện gì cũng không nghĩ tới công việc mà liền chạy tới đây, thật không nên chút nào.”

“Phụ vương, tình huống hơi đặc thù, con cũng không muốn vậy.” Hắn nghĩ lại tới đêm hôm đó chuyện giữa Thu Tiểu Quân và Bạch Trục Nguyệt đánh nhau, vẻ mặt khó xử.

“Thiếu Đình, con hiện tại cùng cô gái kia phát triển như thế nào?” Âu Dương Cảnh quan tâm sự nghiệp của hắn, Cố Mộng Mộng lo lắng cho cảm tình của hắn.

“Mẫu hậu, con cùng cô ấy, hiện tại vẫn không biết đến bao nhiêu.” Hắn nghĩ nghĩ, nhăn chặt mày thực hụt hẫng nói, “Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ, còn có một người tên Jack, đều thích cô ấy.”

Ha hả, cạnh tranh tương đối kịch liệt a!

“Phải không?” Không biết như thế nào, được nghe lời này, Âu Dương Cảnh trên mặt thế mà lộ ra sắc thái đầy hứng thú, “Thiếu Đình, nếu là như vậy, phụ vương ủng hộ con gấp đôi theo đuổi cô ấy, nhất định nỗ lực đánh bại Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ hai anh em đó, thành công ôm mỹ nhân về.”

“Uy, ông xã, anh đây là tâm ý gì?” Cố Mộng Mộng nhịn không được muốn cười, “Anh nói như vậy, em cảm giác anh lòng dạ đặc biệt hẹp hòi.”

“Ha ha, bà xã, anh đây là cổ vũ cho con trai chúng ta cố lên.” Âu Dương Cảnh cười nói, “Ha ha, thuận tiện tiêu diệt sĩ khí của Mạc Mê cùng Âu Dương Nặc, làm cho chúng ta thật uy phong.”

“……” Cố Mộng Mộng có điểm vô ngữ, âm thầm lĩnh ngộ, đàn ông đúng là động vật háo thắng nhất trên thế giới này.

Không bao lâu, Thu Tiểu Quân lấy đồ ăn xong, xoay người đi về hướng bọn họ.

“Phụ vương, mẫu hậu, cô ấy đi lại đây.” Mạc Thiếu Đình nhìn Thu Tiểu Quân đang đi đến, nén giọng khẩn trương nói, “Phụ vương, mẫu hậu, vì để thành công theo đuổi cô ấy, con phải giả vờ trước mặt cô ấy làm một người có tâm trí của đứa bé năm tuổi, hai người nhất định phải phối hợp thật tốt với con.”

“Yên tâm, phụ vương nhất định phối hợp.” Âu Dương Cảnh cười nói.

“Ha hả, con trai, phụ vương con nguyện ý phối hợp, mẫu hậu đương nhiên sẽ càng nguyện ý.” Cố Mộng Mộng cổ vũ hắn, “Ha ha, biểu hiện cho tốt đi, chúng ta sẽ kiên cố hậu thuẫn cho con.”

“Phụ vương, mẫu hậu, thật cám ơn hai người.” Nghe được bọn họ nói vậy, hắn thật sự vô cùng cảm kích.

Chỉ chốc lát, Thu Tiểu Quân bưng mâm đồ ăn tới, nhìn thấy Âu Dương Cảnh cùng Cố Mộng Mộng, lại thấy Mạc Thiếu Đình đứng bên cạnh, trong lòng khẩn trương lại đầy vẻ xin lỗi, “Quốc vương bệ hạ, vương hậu, hai người cũng tới?”

“Bạch tiểu thư, nơi này không phải hoàng cung, cháu kêu chúng ta thúc thúc và dì đi.” Cố Mộng Mộng tươi cười từ ái.

“Dạ được.” Thu Tiểu Quân cười, gật gật đầu.

“Trong khoảng thời gian này, con trai tôi vẫn luôn cùng cô ở bên nhau sao?” Lúc này, Âu Dương Cảnh nhíu nhíu mày rậm, nhìn xem Mạc Thiếu Đình đang cắn ngón tay, vẻ mặt lo lắng hỏi.

“Dạ, đúng vậy.” Liên tưởng đến tình huống Mạc Thiếu Đình chỉ có tâm trí đứa bé năm tuổi, Thu Tiểu Quân trong lòng không tránh được cảm thấy xin lỗi cùng bất an.

“Con tôi như biến thành ngốc tử, đến tôi cùng mẹ cũng nhận không ra, cô có biết đây là chuyện gì không?” Âu Dương Cảnh uy nghiêm hỏi, khuôn mặt hoàn toàn không cười, nhìn có điểm dọa người.

“Thúc thúc, Thiếu Đình anh ấy…… Anh ấy…… mất trí nhớ.” Cô do dự một hồi, lại khó chịu lại tự trách, “Không chỉ có mất trí nhớ, còn chỉ có tâm trí của em bé năm tuổi.”

“Cái gì?” Âu Dương Cảnh tức khắc mặt lộ vẻ kinh ngạc.

“A? Con trai tôi luôn luôn khỏe mạnh, tại sao lại biến thành như vậy?” Cố Mộng Mộng cũng phối hợp diễn, ôm lấy tay Mạc Thiếu Đình, rưng rưng nhìn mặt hắn, “Thiếu Đình, Thiếu Đình, mẹ là mẹ con, kêu mẹ một tiếng, được không?”

Mạc Thiếu Đình lạnh nhạt, “Cô là ai, tôi không quen biết cô.” Dùng sức tránh tay bà ra, hắn ôm chặt cánh tay Thu Tiểu Quân, đô đô miệng kiêu ngạo nói: “Các người nhìn rõ ràng đây, cô ấy mới là mẹ của tôi, mẹ tôi thật trẻ, thật xinh đẹp.”

“Thiếu Đình, cô ấy không phải mẹ con, ta mới là mẹ con a, ách ô ~” Cố Mộng Mộng cũng giả vờ thật giống, nước mắt rơi ra, “Ách ô ~ Thiếu Đình, con trai, mau đến chỗ mẹ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận