Chương 228

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 228

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, anh nắm côn ŧᏂịŧ chọc chọc chân tâm cô, qυყ đầυ chống vào khe hở nhỏ kia trượt lên trượt xuống, muốn vào nhưng không vào, ướt sũng khơi lên sự ngứa ngáy khó nhịn.
Thân thể Ngôn Trăn tê dại một mảnh, bị khát vọng tìиɧ ɖu͙© chi phối, không tự chủ đưa tay nắm lấy côn ŧᏂịŧ, hạ eo từng chút nuốt vào trong.
Cảm giác huyệt đạo chật hẹp bị xâm lấn khó có thể miêu tả. Giống như bản thân hoàn chỉnh bị phân làm hai, nhưng rất nhanh cảm giác trống rỗng này sẽ được lấp đầy bởi vật thô cứng ấm nóng, thân thể của cô đến càng gần hơn với đám mây kɧoáı ©ảʍ.
Động tác Ngôn Trăn vừa nôn nóng vừa chậm chạp, mới ăn được một nửa đã muốn bỏ dở nửa chừng, nũng nịu kêu đau eo, sống chết không chịu ngồi xuống nữa. Nhưng Trần Hoài Tự làm sao có thể buông tha cô, nắm eo cô lấy lại quyền chủ động, lập tức nặng nề đẩy lên một cái, đút nửa phần còn lại đưa toàn bộ vào trong huyệt nóng ẩm kia.
Trong huyệt trơn trượt, dươиɠ ѵậŧ thuận lợi cắm tới đáy. Kɧoáı ©ảʍ no căng bất thình lình xuất hiện, Ngôn Trăn bị cú thúc tàn nhẫn này khiến cho cả người đều tê dại, nhịn không được rêи ɾỉ một tiếng, thắt lưng mềm nhũn, cả người mất sức ngồi phịch ở trong lòng anh.
Hai người thở hổn hển ôm cùng một chỗ, côn ŧᏂịŧ không hề che chắn chặt chẽ hợp nhất với tiểu huyệt, ma sát nóng ẩm, thoải mái đến mức làm cho người ta thần hồn điên đảo.
” Thật sâu… ” Cô thở hổn hển hừ, hai má gần như vùi vào vai anh. Dươиɠ ѵậŧ thô cứng đi vào đặc biệt sâu, qυყ đầυ cứng rắn đâm vào chỗ sâu nhất, cảm giác tê dại chua xót xông thẳng lên, khiến cho cô co rút khó nhịn.
Trần Hoài Tự nghiêng đầu hôn lên má cô, đưa tay nhéo mông cô một cái: ” Muốn tự mình động một chút không? ”
Đề nghị này khiến người ta động tâm, Ngôn Trăn một tay vịn bả vai anh, tay kia chống ở trên đùi anh, nâng eo nhẹ nhàng nuốt xuống. Dươиɠ ѵậŧ chống đỡ tiểu huyệt thật sự trướng căng, mỗi lần cô co rút, gân xanh trên thân gậy kết lại ma sát thịt mềm mẫn cảm trong hoa huyệt, dâng lên kɧoáı ©ảʍ muốn đòi mạng người.
Động tác của cô thong thả mà nhẹ nhàng, mỗi lần chỉ phun ra một chút, sau đó lại chậm rãi nuốt vào, chờ sau khi dươиɠ ѵậŧ đâm sâu một chút, lại xoay eo cọ trước cọ sau, điểm mẫn cảm được ôn nhu chăm sóc, cô sảng khoái không ngừng rên hừ hừ, nhưng động tác như gãi ngứa này lại chọc dục hỏa của Trần Hoài Tự càng nặng hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận