Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau này tháng nào ông ta cũng bỏ tiền ra tìm nam nhân tới chăm sóc mẫu thân mình. Chờ đến khi ông ta đi theo cữu cữu mình học giết heo mổ dê mới biết tất cả mọi người chê bai nội tạng động vật nhưng lại có rất nhiều người mua cật heo và cật dê. Bấy giờ ông ta mới biết hoá ra có rất nhiều nam nhân không cứng được, cũng có rất nhiều nữ nhân trượng phu còn sống nhưng vẫn phải thủ tiết.
Ông ta nhìn ra được đây là một cơ hội làm ăn tốt nên đã hùn vốn với người khác mở ra phường Kình Thiên, sau này lại thành lập thêm Hồi Xuân bang. Phường Kình Thiên là để kiếm tiền, Hồi Xuân bang là để trợ giúp những nữ nhân như mẫu thân ông ta.
Thì ra Vương Tỉnh lại là một nhi tử có hiếu như vậy, chẳng khác gì Bồ Tát sống, không chỉ tìm nam nhân đến cho mẫu thân mà còn dùng tiền mua sung sướng cho những nữ nhân không quen biết khác nữa.
Yến Tuyền nhíu mày, không tin ông ta lại có lòng tốt như vậy: “Nếu ngươi cảm thấy những nữ nhân kia thích bị cưỡng hiếp thì sao phải để hai tên kia rót xuân dược cho bọn họ làm gì?”
Yến Tuyền vừa hỏi vừa đạp cho Tống Thanh Dương đang uống rượu bên cạnh mình một phát. Đã nói không được ăn nữa kia mà!
“Thạch Nữ Lạc là thứ để bọn họ tiến vào trạng thái nhanh hơn, cũng được sung sướng gấp đôi.” Điệu bộ của Vương Tỉnh như kiểu tất cả là vì tốt cho bọn họ thôi vậy. Thấy thế, Yến Tuyền không khỏi cảm thấy nghi ngờ bản thân. Có khi nào tại nàng đa nghi quá không?
Thấy Yến Tuyền không nói gì, Tống Thanh Dương lại chỉ lo uống rượu, Vương Tỉnh lại nói: “Dùng cách này vừa có thể hóa giải dục vọng của nam nhân vừa thoả mãn dục vọng của các nữ nhân. Cuối cùng hai bên đều được lợi cả thôi.”
Yến Tuyền lắc đầu: “Dù là chuyện của mẫu thân ngươi hay chuyện của những nữ nhân khác thì đều là do một mình ngươi đoán rằng bọn họ tình nguyện mà thôi. Ngươi tự tiện nhúng tay vào cuộc đời bọn họ, chưa từng hỏi thử xem bọn họ có muốn hay không. Ngươi tự cho rằng mình làm vậy là tốt cho bọn họ nhưng nói cho cùng thì hành động của ngươi vẫn là đang làm nhục bọn họ, bản chất chẳng khác gì hái hoa tặc cả.”
“Đó là do ngươi chưa từng nghe tiếng rên sung sướng của bọn họ lúc bị cưỡng hiếp thôi.”
“Cảm giác sung sướng là bản năng của cơ thể, không thể khẳng định được gì cả.” Giống như Yên nương tử và Ách Nhi trước đây, lúc bị bắt nạt mặc dù các nàng ấy không muốn chút nào nhưng vẫn sẽ có cảm giác.
Vương Tỉnh không tin, vẫn giữ nguyên quan điểm rằng nếu nữ nhân không thích bị cưỡng hiếp thì chắc chắn sẽ thà chết chứ không khuất phục. Dù cho lúc đó không kịp phản ứng thì sau đó cũng sẽ tìm đến cái chết thôi, giống như trong [Liệt nữ truyện] đấy. Trong đó có ghi lại rằng nữ tử Vương thị đang ngủ trưa thì có cảm giác ai đó đẩy cửa sổ ra, nàng ấy nghi ngờ lúc mình ngủ trưa bị nhìn lén nên treo cổ tự tử.
Còn có đôi phu thê ra ngoài cùng nhau thì gặp thổ phỉ. Thấy thê tử có vẻ ngoài xinh đẹp, bọn thổ phỉ có ý đồ xâm phạm. Một kẻ tiến lên bắt lấy tay nàng ấy, nàng ấy lập tức há miệng cắn thẳng lên tay kẻ đó. Có kẻ khác kéo tay nàng ấy, nàng ấy cắn đứt cả tay tên kia, dù có chết cũng không muốn khuất phục dưới thân người khác.
Yến Tuyền biết [Liệt nữ truyện], cũng biết hai câu chuyện mà Vương Tỉnh vừa mới kể. Nàng còn nhớ lần đầu tiên đọc [Liệt nữ truyện] xong, nàng bị dọa sợ đến mức gặp ác mộng nguyên một tháng, trong mơ toàn là cảnh chặt tay chém chân, nữ tử treo cổ tuyệt thực này kia. Hôm nay nghĩ lại mới thấy những câu chuyện đó hoàn toàn không có chút nhân tính nào. Nàng thật sự không hiểu tại sao một quyển sách máu tanh kinh khủng như vậy lại có thể lưu truyền ngàn năm, còn trở thành thứ mà nữ tử phải học nữa chứ.
“Sao ngươi hiểu rõ [Liệt nữ truyện] quá vậy?”
“Quả phụ kia đã rửa sạch oan khuất và được người nhà tha thứ nhưng vẫn có vài người cảm thấy nàng ta không còn trinh tiết nữa nên đã kể lể các sự tích trinh tiết liệt nữ trong [Liệt nữ truyện] cho nàng ta nghe, hy vọng nàng ta có thể noi theo người đi trước, tự sát theo trượng phu, tự kết thúc bản thân đi, lấy đó để giữ gìn trinh tiết.”
“Vậy nàng ta chết chưa?” Yến Tuyền không tự chủ được mà nhẹ giọng đi, hơn nữa lời nói ra còn hơi run.
“Nàng ta không thể không chết được.”
Yến Tuyền đập bàn cái “rầm”: “Đám người kia làm vậy là lấy cớ trinh tiết để giết người!”
Tống Thanh Dương cầm tay Yến Tuyền ra hiệu cho nàng tỉnh táo lại. Hoa Thái Tuế cũng “Meo~” một tiếng.
Yến Tuyền hít một hơi thật sâu rồi lại hỏi: “Nếu quả phụ nào cũng bị người đời ép phải chết thì sao ngươi còn dám tìm nam nhân cho mẫu thân ngươi vậy? Không sợ âm mưu bại lộ hại chết mẫu thân mình à?”
Yến Tuyền cảm thấy thật cạn lời.
“Tại sao lại không dám chứ? Chỉ cần ta muốn, trên đời này không có chuyện gì mà ta không dám làm. Vì ta mà mẫu thân phải chịu khổ rất nhiều rồi, ta cũng nên thoả mãn chút nhu cầu cá nhân này của bà ấy.”
“Đó mà ngươi gọi là giải quyết à!” Yến Tuyền tức chết đi được. Nàng cảm thấy Vương Tỉnh điên thật rồi, một kẻ điên cố chấp giữ khư khư quan điểm sai trái của mình!
Nhất thời nàng không biết nên thuyết phục ông ta như thế nào, lòng dạ luống cuống nên đã bưng ly rượu trên bàn lên nhấp một ngụm. Rượu mạnh cay xè trượt theo cổ họng xuống dạ dày nàng, cay đến mức cổ họng nàng đau nói.
Vương Tỉnh cũng cầm ly rượu lên uống cạn: “Yến tiểu thư, người ngay thẳng không sợ bị nói xấu. Từ khi các ngươi vừa bước vào cửa phường Kình Thiên ta đã biết các ngươi là người thế nào rồi. Ta có thể thề với trời rằng tất cả những việc ta làm không gây hại cho bất kỳ ai khác, vừa giúp mấy quả phụ vừa giúp các nam nhân, bản thân ta cũng kiếm được tiền. Tất cả mọi người đều được lợi, không ai tổn thất cả.”
Yến Tuyền không ngờ ông ta lại nhận ra mình. Nhưng sau đó nàng nghĩ lại cũng biết gần đây mình và Tống Thanh Dương quá nổi tiếng, bị nhận ra cũng là chuyện bình thường thôi. Thảo nào Vương Tỉnh không hề hoảng hốt giật mình gì, còn kiên nhẫn ngồi giải thích với bọn họ. Ông ta biết mình không địch lại được bọn họ nên chỉ có thể cúi đầu trước để bọn họ bỏ qua.
“Kiếm tiền ư? Trừ phường Kình Thiên ra ngươi còn có nơi nào để kiếm tiền nữa vậy? Chẳng phải Hồi Xuân bang của các ngươi còn bỏ tiền ra mua sung sướng cho người khác sao?” Yến Tuyền cảm thấy hơi lạ lùng. Hai thiếu niên kia ăn chùa rất nhiều, cộng thêm sử dụng Thạch Nữ Lạc nữa chắc đêm này bọn họ tiêu còn nhiều hơn một lần tới kỹ viện.
“Ta là người làm ăn mà, không có tiền sao có thể bỏ vốn được. Phường Kình Thiên chỉ là mặt nổi mà thôi, nơi thật sự kiếm ra tiền cho ta là Hồi Xuân bang. Có rất nhiều người thích cách chơi hưng phấn kích thích này, giống như quỷ lỗi sư mà ngươi bắt trước đây vậy. Ta làm vậy cũng là để tìm kiếm sự kích thích cho những kẻ có tiền thôi, một mũi tên trúng nhiều đích, hời vậy sao không làm chứ?”
Lần này thì Yến Tuyền hiểu. Ông ta chiêu nạp các thiếu niên tới làm thành viên Hồi Xuân bang, lại sắp xếp cho bọn họ đi ngủ với đám quả phụ trước, sau đó khi đến thời điểm thích hợp mới cho những người thật sự muốn tìm kiếm kích thích tới. Phường Kình Thiên cũng chỉ là một nơi để ông ta thu thập tình báo thôi.
“Ngươi mua rượu này từ đâu vậy?” Tống Thanh Dương đột nhiên chen vào một câu không đúng lúc chút nào, cắt ngang cuộc nói chuyện giữa Yến Tuyền và Vương Tỉnh.
“Ta mua ở chợ quỷ. Nói mới thấy chúng ta có duyên với nhau. Pín xà dùng để ngâm ra bình rượu này chính là pín của con xà yêu mà cách đây không lâu hai vị mới bán ở chợ quỷ đấy.”
Yến Tuyền giật mình cúi đầu quan sát ly rượu trước mặt. Vừa rồi nàng bực mình quá nên đã uống cạn rồi.
Yến Tuyền le lưỡi, vội vàng rót một ly trà súc miệng.
“Ngươi cũng mua Thạch Nữ Lạc ở chợ quỷ sau đó bán cho Từ Hoài Xuân à?”
“Đúng thế, Từ Hoài Xuân là một kẻ si mê y học, thích điều chế thuốc, mà dược liệu làm ra Thạch Nữ Lạc lại khiến người ta phải ngạc nhiên. Ban đầu ta cũng ôm suy nghĩ thử một lần thôi, xem thử y có thể bào chế được ra thuốc giải của Thạch Nữ Lạc không. Không ngờ y lại tìm người thử thước, thử một thời gian qua rất nhiều khách hàng rồi cuối cùng còn chưa có thuốc giải mà đã bán được rất nhiều Thạch Nữ Lạc rồi. Bây giờ bên Thái Cấn Sinh cắt đứt nguồn cung nên Thạch Nữ Lạc cũng theo đó mà bị đội giá lên, ta đang hối hận lắm đây.”
“Cho nên ngươi xảo trá lừa gạt y thử thuốc à?”
“Thì đạo với y có chung nguồn gốc mà, một chín một mười với nhau thôi. Ta nghĩ có thể y biết một hai chiêu nên đã đưa phương thuốc cho y. Sao các ngươi biết chuyện này?”
“Được lắm, hoá ra ngươi mới là chủ mưu của tất cả mọi chuyện.”
Sau khi được Yến Tuyền nói cho biết chuyện Từ Hoài Xuân giết người thử thuốc, vẻ mặt Vương Tỉnh thay đổi. Ông ta vội vàng phủi sạch quan hệ: “Ta chỉ bảo y nghiên cứu phương thuốc thôi chứ không bảo y giết người. Chuyện này chẳng liên quan gì đến ta cả. Ta chỉ là một người làm ăn biết điều biết thân biết phận thôi.”
Yến Tuyền liếc ông ta một cái, cảm thấy hình như ông ta hơi hiểu nhầm mấy từ “biết điều biết thân biết phận” rồi.
“Ngươi đừng tưởng phủi sạch quan hệ và không giết người thì sẽ không sao. Hành động của ngươi nói thì có vẻ dễ nghe, cái gì mà có lý, một mũi tên trúng nhiều đích, đôi bên cùng có lợi này kia, thật ra đều là mượn cớ cả thôi. Bản chất của những hành động này vẫn là phạm tội, vẫn phải đưa lên quan điều tra.”
“Thì ra ta ngồi đây nói qua nói lại với các ngươi hồi lâu vậy mà các ngươi vẫn cảm thấy hành động của ta là sai à?” Vừa nghe Yến Tuyền nói vậy, Vương Tỉnh nổi nóng.
“Dù ngươi có biện minh thành có lý cỡ nào thì hành động của ngươi cũng là phạm pháp, mà phạm pháp thì tất nhiên là sai rồi.” Đầu óc Yến Tuyền rất tỉnh táo, hoàn toàn không bị những lời giải thích của ông ta tẩy não.
“Ai quy định luật pháp chắc chắn là đúng vậy? Luật pháp không có tình người, lẽ phải thế nào lòng người tự biết. Tuy ta làm trái pháp luật nhưng ta đang lấy việc giúp người làm niềm vui. Hơn nữa ta làm chuyện tốt, các ngươi không thể bắt ta được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận