Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Ôn Điềm thấy đối phương, vừa lúc đối phương đứng dậy, quỳ phịch xuống trước mặt mẹ Ôn, khàn giọng khóc lóc cầu xin.
“Con trai mình mới mười ba tuổi, người đàn ông trong nhà lại bị liệt, nếu con trai có mệnh hệ gì mình cũng không biết phải sống như thế nào nữa!”
Mới vừa rồi mẹ Ôn đã nghe bà ta kể rõ đầu đuôi mọi chuyện một lượt, vẻ mặt tái mét, giọng điệu cũng rất cứng rắn.
“Chẳng lẽ cô gái bị nó tống tiền không tồi sao?”
Mẹ Khương Vũ lại bắt đầu khóc lên, lắc đầu không ngừng.
“Đều do con gái mình xúi giục nó, con trai mình vốn đã không giỏi giang, cũng không thích học, nào được khôn khéo như chị gái nó.”
“Khương Vũ có quan hệ không tốt với bạn trong lớp, chính nó không muốn gây chuyện nên lừa con trai mình đi hại người ta.”
“Tôi mặc kệ chuyện nhà cậu, vấn đề ở chỗ con trai cậu thật sự đã sai rồi!”
Thái độ của mẹ Ôn vẫn cứng rắn như trước: “Huống gì trên đời này nào có người như cậu? Nhiều năm không liên lạc như vậy, vừa tìm tới cửa đã há miệng hỏi mượn mười mấy vạn!”
“Số tiền cậu mượn của tôi lúc trước tôi đã không đòi cậu trả, hiện tại cậu còn muốn mượn? Tôi không thể cho cậu mượn được.”
Mẹ Khương Vũ vừa thấy mình không có hi vọng vay tiền được, trực tiếp đặt mông ngồi lên đùi.
Tóc trên thái dương bà ta hệt như gần đây mới vì sầu khổ mà bạc đi, mà mẹ Ôn khí chất ưu nhã đứng phía trước lại quay đầu nhìn ra cửa sổ, không đành lòng nhìn thấy dáng vẻ như vậy của bạn.
Hai người phụ nữ đứng chung một chỗ, mặc cho ai nhìn thấy cũng sẽ không tin tưởng giữa bọn họ chỉ lệch nhau đúng một tuổi.
“Kim Tịnh Lệ, hiện tại cậu có thể sống tốt như vậy, nhưng cậu đừng quên ngày xưa khi nhà cậu còn nghèo đói, đã từng ăn khoai lang mình mang tới trường ăn. Lúc cậu bị đau bụng, là mình đã cắt cỏ heo giúp cậu!”
“Hiện tại cậu ra đường tùy tiện dạo phố đã tốn mấy vạn, chẳng lẽ cậu không thể bớt đi dạo phố một lần để cho mình mượn tiền sao?”
“Mình đã cầu xin cậu như vậy mà cậu vẫn không giúp mình, cậu muốn nhìn mình chết mới chịu sao!”
Gân xanh trên trán mẹ Ôn hằn lên, quay đầu nhìn chằm chằm mẹ Khương Vũ.
“Chẳng lẽ từ trước tới nay tôi không giúp cậu? Trước đây cậu mượn của tôi nhiều tiền như vậy, thậm chí ngay cả đồ trang sức chồng tặng tôi cũng bán tất cho cậu mượn!”
. Nhưng cậu thì sao? Cậu đã làm thế nào? Cậu và con gái cậu đều nói tôi cả ngày chỉ biết đưa đồ cũ tới cho cậu, con gái của cậu còn đánh con gái tôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận