Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

228 Lục Nhất Hoài tâm động 2
“Những người ngồi dưới sân khấu kia nhất định không biết… Người đàn ông đẹp trai lại có bá lực…Chính là bạn trai em…”
Cho dù trước mặt người khác là vẻ mặt gì, cô tỉnh tỉnh mê mê nhìn anh ta “Cảm ơn anh, Giang Đình…”
Lục Nhất Hoài cười nhạo một tiếng, rũ mắt nhìn cô “Cô cảm thấy Giang Đình đẹp trai?”
Lúc mở miệng chính anh ta cũng cảm thấy giọng điệu mình có chút cổ quái, anh ta mím môi, cô lại chưa phát giác ra “Đẹp trai… Là người đẹp trai nhất mà em từng gặp.”
Đường cong trên khóe miệng Lục Nhất Hoài tuyệt đối là trào phúng, còn nghe cô nói “Cảm ơn anh… Ngày đó ở trên đường cái đã cứu em…”
“Bị người đàn ông kia quấn lấy, em cho rằng mình không đi nổi… Nếu như không phải anh…”
Trong lời nói của cô mang theo may mắn khiến đáy lòng Lục Nhất Hoài khẽ run lên, rũ mắt xuống, cô đã cọ lên ngực, tìm một vị trí thoải mái, an tâm ngủ thiếp đi.
Men rượu như có như không hiện lên trên gương mặt cô, một nửa ẩn giấu trước ngực anh ta, lông mi khẽ run.
Trong mơ hồ, giống như chim non tìm được bảo vệ, an tâm nhu thuận.
Cô ngẫu nhiên vẫn gọi “Giang Đình”, dịu dàng, ỷ lại, thậm chí mang theo chua xót rất khó phát hiện.
Lục Nhất Hoài nhìn cô thật sâu, không nói tiếp.
Một đoạn đường không tính là dài, qua chỗ rẽ kia chính là ký túc xá của cô, anh trầm mặc bế cô đi lên phía trước.
Bị người phụ nữ trong ngực câu lên muôn vàn cảm xúc như nhấc lên sóng to gió lớn trên biển, sau cùng chỉ có thể để mặc cho nó yên lặng.
Nhưng Lục Nhất Hoài vô cùng vững tin, trong 27 năm qua, anh ta chưa từng đi qua một con đường như thế.
Con đường yên tĩnh xen lẫn với mấy tiếng sột soạt, chỉ có anh ta và cô gái trong ngực là chân thực, cô mềm mại như nước, gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn, dựa sát vào nhau thân mật.
Mỗi một tấc đều vô cùng phù hợp với anh ta, cho dù cô nhiều tâm kế, nhí nha nhí nhảnh.
Lục Nhất Hoài cũng chưa từng nghe qua một người có thể gọi tên người khác thành như thế, mỗi lần cô gọi tên Giang Đình, đầu quả tim anh ta lại giống như bị kim châm.
Giống như có vô số cánh bướm từ trong ngực anh ta bay đi.
Một đêm kia, gió mát lạnh, bóng cây lắc lư.
Lục Nhất Hoài ngửa đầu nhìn lên bầu trời, một đêm kia, trừ anh ta không ai biết được.
Trong sóng nước, người đàn ông lại một lần nữa trồi lên, trực tiếp từ bậc thang bên cạnh bể bơi đi lên.
Anh ta tùy ý cầm lấy khăn tắm ở trên lan can lau người, mái tóc dài ẩm ướt, cơ thể màu cổ đồng, cơ bắp cuồn cuộn giống như tượng thạch cao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận