Chương 229

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 229

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không tới, mẹ tôi ở đây, cô không phải.” Mạc Thiếu Đình ngược lại lui về phía sau một bước, tránh ra sau lưng Thu Tiểu Quân, “Mẹ, bảo vệ cho con.”

“Ách ô ~ tại sao lại như vậy, ách ô ~” Cố Mộng Mộng càng thêm thương tâm, một mạt nước mắt lại một phen nước mũi, nếu không biết bà đang diễn kịch, Âu Dương Cảnh sẽ cảm thấy đau lòng không thôi.

“Bà xã, em không cần quá thương tâm, con trai chúng ta nhất định sẽ tốt lên, nhớ lại chúng ta.” Âu Dương Cảnh ôm bả vai bà, nhìn nhìn Mạc Thiếu Đình mà nói chắc chắn.

“Thúc thúc, dì, tình huống hiện tại của Thiếu Đình chỉ là tạm thời, qua một thời gian sau, anh ấy khẳng định sẽ tốt lên.” Lặng im một hồi, Thu Tiểu Quân bảo đảm nói.

“Ách ô, Bạch tiểu thư, nếu con trai chúng tôi vĩnh viễn sẽ như vậy, vĩnh viễn không tốt lại, làm sao bây giờ, ách ô ~” Cố Mộng Mộng vẻ mặt khó chịu rúc vào ngực Âu Dương Cảnh, “Ách ô ~ nếu con tôi vĩnh viễn như vậy, cô sẽ rời đi sao? Ách ô…”

“Vương hậu, sẽ không như vậy, Thiếu Đình nhất định sẽ khá lên, tuyệt đối sẽ không vĩnh viễn như vậy.” Cô khẳng định nói.

“Ách ô ~ thế giới này, không có gì sự là tuyệt đối, ách ngô, không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, ách ô……”

“Vương hậu, nếu Thiếu Đình vĩnh viễn không tốt lên được, tôi sẽ ở bên cạnh anh ấy, tận tâm chiếu cố anh ấy cả đời.” Thu Tiểu Quân nhìn mặt Cố Mộng Mộng đầy nước mắt, chân thành nói, “Nếu hai người không tin, tôi có thể thề.” Nói xong câu đó, cô lập tức giơ tay lên nói, “Tôi Thu Tiểu Quân thề, nếu như lời vừa rồi có điểm gian dối, tôi sẽ liền…”

“Chúng ta tin tưởng cô.” Cố Mộng Mộng âm thầm liếc đến Mạc Thiếu Đình đang tránh sau lưng Thu Tiểu Quân, giấu giấu nụ cười, vội vàng ngăn lại lời thề độc.

“Vương hậu, tôi thật cảm ơn người tin tưởng.” Thu Tiểu Quân lúc này mới buông tay xuống, thực cảm động nói.

Âu Dương Cảnh không hiểu chút nào nhìn cô, “Cô không phải kêu Bạch Trục Nguyệt sao? Vừa rồi lúc cô thề, vì sao lại kêu Thu Tiểu Quân?”

“Quốc vương, vương hậu, kỳ thật, tôi không phải tên Bạch Trục Nguyệt.” Cô cảm thấy, bọn họ là ba mẹ Mạc Thiếu Đình, mình cũng không cần phải dấu diếm bọn họ cái gì, “Tôi họ Thu, tên là Thu Tiểu Quân.”

Ở đầu kia khu vực hôn lễ…

“Mẹ, Tuyết Dạ thúc thúc, chúc hai người tân hôn vui sướng.” Mạc Hoa Khôi nâng ly cười nói.

Âu Dương Kiện Vũ cũng cười giơ lên ly rượu, “Mẹ, Tuyết Dạ thúc thúc, con cũng chúc phúc hai người.”

“Ha hả, còn có tôi, chúc hai người hạnh phúc.” Jack cũng mỉm cười, nâng cao ly rượu.

“Ha hả a, cảm ơn, cảm ơn.” Hạ Tiểu Thỏ chặn lại nói cảm ơn, nhìn đến hai con trai nhiệt tình chân ý chúc phúc, trong lòng có bao nhiêu vui vẻ.

“Hoa Khôi, Kiện Vũ, ha hả ha ha, qua hôm nay, tôi chính là chồng hợp pháp thứ tư của mẹ các con, về sau, các con phải kêu ta là ba Tuyết Dạ nha.” Đông Phương Tuyết Dạ nhìn khuôn mặt mỹ lệ của Hạ Tiểu Thỏ, cao hứng nói với hai người.

“Ha hả, biết rồi.” Mạc Hoa Khôi cười nhíu nhíu mi. “Dù sao đều đã có ba người cha, thêm một người cũng không nhiều.”

“Ha hả ha ha……” Đông Phương Tuyết Dạ cười mãi, “Tới tới tới, chúng ta làm một ly. Hôm nay buổi tối, không say không về, ha hả a ha ha……”

“Ha ha ha hả, tốt tốt tốt, đêm nay không say không về.” Mọi người sôi nổi nâng ly.

Thời gian vui vẻ hạnh phúc trôi qua thật nhanh, sắc trời dần dần tối, mọi người ở đây đều cao hứng, uống không ít rượu, say say đảo đảo.

Khó có được giây phút nhàn rỗi, Hạ Tiểu Thỏ cao hứng kéo Cố Mộng Mộng đi đến một phòng phía sau nói chuyện riêng.

“Mộng Mộng, đêm nay là tôi cùng Tuyết Dạ động phòng hoa chúc, tôi rất khẩn trương.” Cô ngượng ngùng nói.

“Có cái gì lại khẩn trương?” Cố Mộng Mộng có điểm khó hiểu.

“Ai, nói thật cho cô biết, tôi đã lâu không cùng anh ấy làm loại chuyện này.” Cô đỏ mặt nói.

“Ha hả a, như vậy càng tốt, ha hả, nói như vậy, hai người đêm nay đêm động phòng hoa chúc khẳng định sẽ thật mãnh liệt.”

Xác thật, có lẽ là như thế này, mặt Hạ Tiểu Thỏ lại không tránh được đỏ thêm một phần, “Tôi đã không còn trẻ, tình cảm mãnh liệt làm gì.”

“Uy, chúng ta tuy rằng tuổi không còn trẻ, nhưng mà thể xác và tâm hồn cùng bên ngoài vẫn còn rất trẻ.” Cố Mộng Mộng sờ lên khuôn mặt được bảo dưỡng rất tốt, tự tin cười, “Buổi tối hôm nay cùng ông xã trẻ hơn cô chín tuổi thật nồng nhiệt đi, tranh thủ sang năm cùng tôi sinh hài tử.”

“Mộng Mộng, lời này của cô ý là?” Hạ Tiểu Thỏ kinh ngạc đến cực điểm, mở to hai mắt nhìn về phía bụng hơi hơi phồng lên của Cố Mộng Mộng.

Cố Mộng Mộng thấp thấp đầu, vuốt bụng mình, vô cùng hạnh phúc mỹ lệ cười nói: “Nơi này của tôi đang có một tiểu sinh mệnh.”

“Oa a, ha ha, thật tốt quá.” Hạ Tiểu Thỏ cười đến chảy nước mắt, “Mộng Mộng, tôi vì cô cảm thấy thật cao hứng, ở tuổi này còn có thể hoài thai.”

“Ha ha, ít nhiều ông xã tôi rất nỗ lực.” Mặt Cố Mộng Mộng hồng hồng, cười nói, “Tiểu Thỏ, tối hôm nay nỗ lực với Đông Phương Tuyết Dạ đi, tranh thủ cũng hoài thai.”

“Ha ha, được, tôi sẽ…” Hạ Tiểu Thỏ thật hâm mộ, liên tục cười gật đầu.

Đợi hơn hai mươi năm, yên lặng trả giá hơn hai mươi năm, Đông Phương Tuyết Dạ rốt cuộc khổ tận cam lai, chờ tới lúc có thể cùng người phụ nữ hắn yêu nhất danh chính ngôn thuận ở bên nhau.

Ngày hôm nay, hắn thành thục lại ưu nhã, thoáng lộ ra tia thẹn thùng, nhìn đồng hồ, đi đến cửa sổ sát đất, lòng đầy chờ mong Hạ Tiểu Thỏ đến.

10 giờ, Hạ Tiểu Thỏ nhẹ nhàng đẩy cửa vào, nhìn hắn đứng bên cửa sổ, trong lòng ấm áp nhu nhu, cắn cắn môi, cởi giày ra nhẹ nhàng đi đến sau lưng hắn, giơ tay lên che mắt hắn lại.

Đông Phương Tuyết Dạ bị dọa nhảy dựng, bất quá trấn định thật mau, khẳng định là bà, hắn cười thật hạnh phúc, “Thỏ nhi…” Hắn nhẹ nhàng gọi, một tay bắt lại đôi tay đang che mắt mình, xoay người, ôm lấy vòng eo nho nhỏ, cúi đầu thâm tình đối diện với mắt bà, “Anh chờ ngày này đã lâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận