Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Ám ngồi trên ghế sô pha ở đại sảnh, xoay cổ và vai vài cái rồi lấy điện thoại di động mở wechat ra xem, ánh mắt dừng lại ở khung chat trên cùng mới phát hiện Bạch Lê đã gửi cho mình 5000 tệ*
*5000 tệ khoảng 17tr6 vnd
Phía trên còn nhắn thêm một câu: [Xin lỗi, hại anh phải đến đồn cảnh sát lại còn bị phạt một khoản.

Số tiền này hy vọng anh nhận lấy.]
Anh lập tức ấn trả lại.
Ngay sau đó thì ấn một tin nhắn thoại, “Đổi cái khác, anh không cần tiền.”
Bởi vì bận rộn hơn một tiếng đồng hồ không nói chuyện nên giọng nói có hơi khàn khàn, ở đầu dây bên kia Bạch Lê nghe được thì vành tai nóng bừng ngay, sau một quãng thời gian mới trả lời lại, […Anh muốn cái gì?]
Khóe môi Thẩm Ám cong lên rồi gửi lại một tin nhắn thoại.
Bạch Lê cắn môi nhẹ nhàng mở ra, trong tai nghe truyền đến một giọng nói khàn khàn của người đàn ông: “Lần sau nắm tay thì em đừng từ chối anh nữa.”.

Lúc Thẩm Ám ngẩng đầu, anh đột nhiên nhìn thấy gương mặt Đàm Viên Viên thì không khỏi giật mình.

“…Em làm gì ở đây?” Anh nhíu mày, tắt điện thoại, tâm tình rất tốt đứng dậy vận động cổ.

Đàm Viên Viên kinh ngạc chằm chằm nhìn anh, “Anh Ám, anh vừa nói chuyện với ai vậy? Nói cái gì mà lần sau nắm tay? Anh có bạn gái?! Chuyện này xảy ra khi nào? Tại sao em lại không biết?!”
Thẩm Ám đi về phía văn phòng, vẻ mặt cứng ngắc, “Trong thời gian làm việc, còn nói nhảm sẽ phạt tiền.


Đàm Viên Viên uất ức bĩu môi nhìn anh, sau đó cô ấy không nhịn được lấy điện thoại di động ra lặng lẽ gửi tin nhắn cho Miêu Triển Bằng:
【Anh Ám đã có bạn gái rồi!】
【Chuyện xảy ra khi nào! Tại sao tôi lại không biết!】
【Cậu có đúng là không biết hay không?! Tại sao cậu không nói cho tôi?!】
Sau khi cô đùng đùng gửi tin nhắn đi, thừa dịp Thẩm Ám quay về phòng làm việc, lại nhịn không được trực tiếp gọi cho Miêu Triển Bằng.

Miêu Triển Bằng đang ngủ say, nhận được điện thoại của cô, cậu ấy cho rằng phòng khám xảy ra chuyện, nên buộc bản thân phải tỉnh táo, “Làm sao vậy?”
“Anh Ám đã có bạn gái rồi.

” Đàm Viên Viên ai oán nói, “Hôm nay anh ấy nói cái gì mà, lần sau đừng từ chối anh ấy nắm tay, người phụ nữ kia lại dám từ chối anh ấy… Cậu có biết người đó là ai không? Cậu đã gặp qua chưa?”
Miêu Triển Bằng không nói gì mà thở dài, “… Bà cô, tôi hiện tại đang nghỉ ngơi, tôi mới ngủ chưa được năm tiếng.


“Cho nên rốt cuộc là cậu có biết bạn gái của anh ấy là ai không?” Đàm Viên Viên khó có thể tin tưởng được mà lảm nhảm nói, “Tại sao một dấu hiệu nào cũng không cókhông hề có một dấu hiệu nào cả? Tôi cũng không nhìn thấy anh ấy thân thiết với người phụ nữ nào? Chẳng lẽ là trong câu lạc bộ cầu lông? Không đúng, mấy ngày nay trời mưa anh ấy không có đi, Chẳng lẽ…”
Miêu Triển Bằng lập tức cúp điện thoại.

Đàm Viên Viên càng uất ức hơn, cô ấy gục mặt xuống bàn, suy nghĩ câu được câu không, cuối cùng bạn gái của anh Ám là ai, thậm chí cô ấy lấy ra mấy tờ đơn của những khách hàng nữ, bắt đầu sàng lọc.

Thẩm Ám trở lại văn phòng làm việc, bắt đầu tìm ai đó để gọi điện thoại, “Tiểu khu Đông Tân, đúng, tầng 20 căn hộ 202, kiểm tra giúp tôi nhà kia là mua hay thuê, giúp tôi đuổi người đi.


Không biết đầu dây bên kia nói cái gì, Thẩm Ám nhẹ nhàng cười nói, “Chuyện thành công tôi sẽ mời cậu ăn cơm, cảm ơn.


Sau khi điện thoại cúp máy, Thẩm Ám đi ra nói với Đàm Viên Viên, “Gọi đồ ăn ngoài đi, có thịt là được.


Đàm Viên Viên vô cùng kinh ngạc, “Anh Ám, anh chưa ăn cơm trưa sao?”
“Ăn ít, đói bụng.

” Thẩm Ám lấy ly nước, vừa uống vừa kiểm tra lịch hẹn, gần đây đông khách, sáu giờ một người, bảy giờ hai người, tám giờ có bốn người, tối nay không đi đánh cầu không được rồi.

Anh đóng lại phiếu hẹn, “Đúng rồi, đặt hai phần cơm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận