Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kích Tình Trong Ngõ Nhỏ Và Khách Sạn
Sự việc bức thư tình khiến ký ức của Vân Nam Nam trôi tuột về cái ngày định mệnh ấy. Cái ngày mà cô, với tất cả sự ranh mãnh và chiếm hữu của tuổi trẻ, đã lôi Bùi Trì đến con đường mà Thẩm Lai nhất định phải đi qua để diễn một màn “phim tình cảm” ướt át.
Hôm ấy, Bùi Trì bị cô lôi xềnh xệch ra khỏi cổng trường. Anh thì muốn về, còn cô thì nằng nặc đòi đi tản bộ. Cuối cùng, anh cũng phải chiều theo ý cô, để cô nắm tay dắt vào một con hẻm vắng vẻ.
“Sao lại chui vào chỗ khỉ ho cò gáy này?” Bùi Trì ngơ ngác nhìn quanh, nơi này xa lạ với anh quá.
Vân Nam Nam nhảy cẫng lên trước mặt anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, đôi mắt lúng liếng đầy ý đồ xấu xa: “Vì ở đây không có ai chứ sao, tiện cho em… cưỡng hôn anh.”
Bùi Trì còn đang định giả bộ từ chối vài câu cho phải phép con nhà lành, thì Vân Nam Nam đã chẳng thèm nói nhiều, kiễng chân lên, dán chặt đôi môi mềm mại của mình vào môi anh.
Bùi Trì, cái tên ngoài mặt thì đạo mạo thư sinh nhưng bên trong thì hừng hực lửa tình, vừa được cô chủ động là như cá gặp nước. Anh quên sạch liêm sỉ, há miệng đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt còn nhanh hơn ai hết.
Anh siết chặt eo cô, đẩy mạnh cô áp sát vào bức tường gạch thô ráp. Bàn tay to lớn luồn vào mái tóc cô, giữ chặt gáy, ép cô ngửa đầu ra để anh có thể đưa lưỡi vào sâu bên trong khoang miệng ngọt ngào, khuấy đảo và chiếm đoạt.
Không kìm được dục vọng, bàn tay của Bùi Trì bắt đầu “đi du lịch”. Từ eo, anh lần mò luồn tay vào trong lớp áo thun màu hồng mỏng tang của Vân Nam Nam, chạm vào làn da mịn màng, mát rượi.
Anh đẩy vạt áo lên cao, bàn tay thô ráp vuốt ve vòng eo thon gọn, rồi trượt dần lên phía trên đầy tham lam. Vân Nam Nam rên nhẹ vì nhột và kích thích, cô uốn éo người nhưng lại bị Bùi Trì dùng cơ thể đè chặt lại.
Bàn tay anh nhanh chóng tìm được chốt áo lót sau lưng, “tách” một cái thuần thục, rồi vòng ra phía trước, trọn vẹn ôm lấy bầu ngực căng tròn, nắn bóp đầy khoái cảm.
Nắng chiều xuyên qua kẽ lá, rọi những đốm sáng lung linh lên con đường đá. Vân Nam Nam, dù đang chìm trong nụ hôn, vẫn thính nhạy nghe thấy tiếng bước chân đá sỏi vang lên gần đó. Cô hé mắt liếc trộm, đúng như dự đoán, Thẩm Lai đang đi tới, vẻ mặt sững sờ.
Thấy “tình địch” đã vào tầm ngắm, Vân Nam Nam càng diễn sâu hơn. Cô cố tình rên rỉ to hơn một chút, còn nhếch mép cười đầy khiêu khích về phía Thẩm Lai.
Bùi Trì lúc này đang bận rộn gục đầu vào hõm cổ cô, mút mát để lại những dấu “dâu tây” đỏ chót khẳng định chủ quyền, hoàn toàn không biết gì về sự hiện diện của người thứ ba.
Bàn tay của Vân Nam Nam cũng không chịu thua kém, luồn vào trong áo anh, vuốt ve những thớ cơ bụng săn chắc, thầm cảm thán: “Hàng ngon thế này, sờ sướng tay thật.”
Thẩm Lai đứng chôn chân một lúc rồi cũng bỏ đi trong uất ức. Vân Nam Nam thấy mục đích đã đạt được, liền quay sang cọ cọ vào người Bùi Trì, thì thầm đầy dụ dỗ: “Đi khách sạn không anh? Ở đây… không tiện làm tới bến.”
Bùi Trì đang thở dốc, mắt đỏ ngầu vì dục vọng, gật đầu cái rụp: “Đi.”
Hai người lôi nhau vào một khách sạn gần đó. Vừa đóng cửa phòng, Bùi Trì đã cẩn thận kiểm tra một lượt xem có camera quay lén không rồi mới lao vào Vân Nam Nam như hổ đói.
Vân Nam Nam bị ném lên giường nệm trắng tinh. Bùi Trì vội vàng lột phăng chiếc áo phông, để lộ lồng ngực trần vạm vỡ. Anh cúi xuống, chống tay hai bên người cô.
Bên dưới lớp quần jeans, “cậu nhỏ” của anh đã sưng to, dựng đứng lên như một túp lều, trông đầy vẻ đe dọa và sắc tình. Vân Nam Nam không chút e ngại, vươn tay xoa nắn cái đũng quần cộm lên ấy, cười khúc khích: “Bùi Trì, em thấy anh bây giờ trông háo sắc kinh khủng.”
Bùi Trì cúi xuống, bóp mạnh vào bầu ngực cô qua lớp áo, giọng khàn đặc: “Còn nói nữa? Kéo áo lên, cho anh ăn hai cái bánh bao này ngay.”
Vân Nam Nam cười híp mắt, trêu ngươi: “Muốn ăn thì cầu xin em đi.”
Bùi Trì chẳng thèm đôi co, xoẹt một cái kéo tuột áo cô lên, giật phăng luôn cái áo lót vứt xuống đất. “Cầu cái con khỉ, để ông tự phục vụ.”
Anh cúi xuống, vùi mặt vào bầu ngực trắng nõn nà, thơm mùi sữa tắm. Anh mút mát, cắn nhẹ, dùng lưỡi liếm vòng quanh hai đầu ti hồng hào cho đến khi chúng cương cứng, đỏ ửng và bóng lưỡng nước bọt.
“Bùi Trì… ưm… cởi quần áo cho em đi…” Vân Nam Nam rên rỉ.
Bùi Trì không nói gì, nhanh tay lột sạch sành sanh cô không còn một mảnh vải che thân. Sau khi Vân Nam Nam đã trần trụi như nhộng, cô lẩm bẩm: “Công bằng nha, đến lượt em lột đồ cho anh.”
Bùi Trì nằm ngửa ra giường, dang tay chân, phó mặc cho cô muốn làm gì thì làm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận