Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc sắp hôn tới, Trình Hiểu Lễ chợt nghiêng đầu, đổi thành liếʍ vòng xung quanh.
Chơi đùa một lúc lâu, núʍ ѵú cũng đã sưng lên sung huyết, lại không được Trình Hiểu Lễ an ủi bao nhiêu.
Tạ Thu Thủy híp mắt, ưỡn ngực lên.
Hiện tại cô cũng chỉ có thể làm ra động tác này, bằng không nếu chủ động đi tìm môi Trình Hiểu Lễ, nhất định sẽ bị anh phát hiện ra mình đã tỉnh.
Trình Hiểu Lễ dùng bàn tay bao phủ lên ngực cô, lòng bàn tay giống như đang vò bánh trôi, xoa xoa núʍ ѵú của cô.
“Ưʍ…”
Những chấm đỏ đâm vào lòng bàn tay anh ta, khiến lòng bàn tay anh ta ngứa ngáy.
Có thể cứng rắn đến như vậy.
Tạ Thu Thủy không dám làm ra động tác lớn gì, chỉ có thể đem ngón tay cùng ngón chân đều hơi cong lên, để phóng thích được chút kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Kɧoáı ©ảʍ đến từng đợt từng đợt, Tạ Thu Thủy đè nén tiếng rêи ɾỉ trong cổ họng của mình, ra sức hấp thu không khí bên ngoài, bộ ngực mềm mại cũng phập phồng theo từng nhịp hô hấp, càng ngày càng nhanh.
Cô làm sao có thể làm mình bại lộ được chứ.
Không có cách ngăn cản, cô cũng không thể để mình trầm luân trong cảm giác sung sướиɠ đó được, chuyện hai ngày trước đã là một cảnh cáo cho cô, loại chuyện này càng muốn làm lại càng lún sâu, cho nên Tạ Thu Thủy chợt tỉnh ngộ.
Hô hấp của Trình Hiểu Lễ cũng trở nên nhanh hơn.
Bởi vì Tạ Thu Thủy cảm giác được rõ ràng, hô hấp anh ta đánh vào bụng mình trở nên càng thêm dồn dập rõ ràng hơn.
Lúc anh ta cũng dùng tay khiến Tạ Thu Thủy choáng váng đầu óc, Trình Hiểu Lễ đã cởϊ qυầи của cô ra, cởi xuống dưới mông, bắt đầu ôm đùi cô hôn môi.
Trình Hiểu Lễ có sở thích đặc biệt đối với chân sao?
Tạ Thu Thủy kiềm chế hồi lâu không có động tĩnh nào, Trình Hiểu Lễ dường như không hài lòng, bỗng nhiên liền dùng răng, nhẹ nhàng gặm cắn chân cô.
“Ưm a!!”
Chân Tạ Thu Thủy run rẩy.
Thanh âm truyền đến bên trong chăn, Trình Hiểu Lễ lúc này mới hài lòng, dùng răng kí©ɧ ŧɧí©ɧ mọi nơi trên khắp cơ thể cô.
Hóa ra thứ anh ta muốn chính là phản ứng của mình.
Cô tự trách mình, đáng lẽ ra nên phản ứng lại với anh ta, cho dù là đang chìm trong giấc mộng thì cũng nên đáp lại mới đúng.
Nếu không thì sẽ không có cảm giác.
“Tiểu Thủy?”
Có người gọi một tiếng mông lung, trực tiếp khiến cho Tạ Thu Thủy giật mình.
Cô có nghe nhầm không?
Cô vậy mà lại nghe được giọng nói của Lâm Xuân Lộ đang gọi tên mình.
Tạ Thu Thủy không dám nhúc nhích, đè xuống cảm giác bên trong chăn, cố gắng dựng thẳng lỗ tai lên.
“Tiểu Thủy…”
Đúng là giọng nói của Lâm Xuân Lộ.
Cô ấy tỉnh dậy rồi!
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận