Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông đang đứng ở trước bàn nói chuyện điện thoại: “Đúng vậy, không xuất huyết, trước mắt thì thân nhiệt vẫn bình thường, ừm, được, tôi sẽ chú ý, xin lỗi, đã quấy rầy bác sĩ rồi.”

Lục Hoài Châu cúp điện thoại, quay người vén vài sợi tóc rơi rụng trên trán Phương Uyển ra sau tai: “Ba đã hỏi bác sĩ rồi, không có chuyện gì, con chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. Từ nay về sau con ở lầu một đi. Lên xuống cầu thang rất không tiện, đồ đạc thì để ba giúp con chuyển hết xuống dưới này.”

Ngoài trời mưa quá to, chỉ một lúc sau trong sân đã ứ lại một lớp nước mỏng. Lục Hoài Châu nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, hiển nhiên đây không phải là điều kiện thích hợp để đưa phụ nữ mang thai ra cửa. Y ngồi cạnh giường: “Thật xin lỗi, chờ đến khi trời sáng, nếu con còn khó chịu thì chúng ta lại đi bệnh viện kiểm tra một lần nữa, được không?”

Phương Uyển cuộn mình trong chăn, chỉ lộ đầu ra bên ngoài. Cơn đau đớn vừa rồi đã qua đi, sau khi bình tĩnh lại, con đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều rồi. Bây giờ nghe y nói như vậy,cô gật đầu chứ không nói nữa.

Cô biết suy nghĩ của mình rất không lành mạnh, nhưng trong lòng không khỏi lo sợ. Nếu không có đứa con này, liệu cô còn có thể ở lại nơi này sao? Cuộc sống của cô sẽ như thế nào đây.

Giờ phút này, thể lực và tinh lực mà cô đã tiêu hao cả đêm hóa thành cảm giác buồn ngủ mãnh liệt, cứ thế bao trùm lấy cô.

Tiếng sấm rền vang lẽ ra phải làm ồn khiến người ta khó mà ngủ được, nhưng Phương Uyển lại dán vào lồng ngực người đàn ông phía sau, hai của hai người đặt lên bụng cô, trong đêm gió mưa chớp giật, cảm nhận hơi thở đều đặn của đối phương, cơ thể đã kiệt sức của cô cứ thế từ từ chìm vào giấc ngủ.

Mãi cho đến gần nửa đêm, tiếng sấm và tiếng mưa vẫn ầm ầm khiến con người ta sợ hãi. Lục Hoài Châu vẫn chưa ngủ, y lo lằng theo dõi tình trạng và nhiệt độ cơ thể của Phương Uyển.

May mắn là cả đêm đều không xảy ra chuyện gì, đến rạng sáng, y lại gọi điện thoại cho bác sĩ để xác nhận, khi đó mới có thể yên lòng được.

*

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên: “Thủ trưởng!”

Ngoài cửa là giọng nói háo hức của Tiểu Tiền, Phương Uyển mơ mơ màng màng cảm thấy có thứ gì đó mềm mại đang chạm vào trán cô thì phải: “Con ngủ tiếp đi, còn sớm.”

Lục Hoài Châu mặc thêm quần áo rồi ra mở cửa, đập vào mắt y là bộ dạng Tiểu Tiền đang đứng ở cửa với khuôn mặt như đưa đám, đôi mắt đỏ hoe.

Hôm qua trời mưa suốt đêm, nước sông dâng cao cuốn trôi nhiều hoa màu và nhà cửa. Những cành cây bị gió thổi gãy lìa và bùn đất trên sườn đồi liên tục chảy xuống trên sườn đồi. Điện và một số phương tiện liên lạc khác đều bị gián đoạn. Những nơi có địa thế thấp cũng đã bắt đầu triển khai công tác cứu viện rồi.

Do địa hình quân khu này cao hơn hẳn, hệ thống thoát nước cũng mới được xây dựng hai năm, tình trạng tích nước đã được cải thiện không ít. Lúc này, những người dân sống ở vùng thấp sẽ được sơ tán về quân khu, nhân lực cho công tác cứu viện không đủ, thế nên y không kịp trở về phòng để chào từ biệt Phương Uyển mà lập tức mặc áo mưa do Tiểu Tiền chuẩn bị rồi vọt vào trong màn mưa, đuổi theo đoàn quân đã xuất phát trước.

Phương Uyển là bị tiếng mưa đánh thức. Quay đầu nhìn ra cửu sổ, mưa vẫn to như trút nước, bên ngoài trắng xóa một mảnh, tầm nhìn đều bị cơn mưa bao phủ.

Đã liên tiếp mấy ngày rồi, Lục Hoài Châu đều không về nhà. Mỗi ngày, Tiểu Tiền đều bận rộn chạy khắp mọi nơi, còn Phương Uyển thì phần lớn thời gian đều nằm trên giường theo lời dặn của bác sĩ. Những người nhà tuỳ quân sống trong khu này đều tham gia công tác sắp xếp chỗ ở cho người được cứu hộ, cũng không ai yêu cầu một người phụ nữ mang thai gầy yếu như cô đến giúp cả.

Những lúc như thế này, cô lại càng thêm nhớ Lục Hoài Châu vô cùng. Không có y, nơi này dường như không còn là nơi cô thuộc về nữa rồi.

Tiếng nói chuyện ồn ào vang lên ngoài cửa nhà một hồi lâu, mãi cho đến khi âm thanh càng lúc càng lớn, gần như đã tới gần cửa phòng cô rồi. Phương Uyển đang định đứng dậy thì nghe thấy giọng Tiểu Tiền ở ngoài cửa đang nói: “Phòng này không được! Lên lầu! Đi lên trên lầu! Chậm một chút!”

Chuyện xảy ra quá đột ngột, vốn dĩ những người dân gặp nạn này sẽ được chuyển đến ở tạm tại trường học gần đó, nhưng buổi sáng nay, con đường dẫn đến trường lại xảy ra sạt lở đất, các vị lãnh đạo quyết định trước mắt cứ sắp xếp cho những người này ở tạm trong khu người nhà quân nhân cái đã. Mỗi nhà mỗi hộ đều phải dành ra một vài chỗ ở cho người dân bị nạn. Nhà Lục Hoài Châu neo người nhất, nên cũng được phân cho nhiều người dân bị nạn nhất.

Không biết đợt mưa này sẽ kéo dài trong bao lâu nữa, khuôn mặt ai nấy cũng đều lộ vẻ mệt mỏi, chết lặng. Bản chất con người vào lúc này lại càng hiện rõ, ai cũng muốn giành được một chỗ nghĩ ngơi tốt cho người già, trẻ nhỏ nhà mình, thậm chí có người còn trực tiếp ngã gục ra ở giữa phòng khách nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận