Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa vào phòng nước mắt đã không kiềm chế được mà trào ra, cô nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh, mở nước và tát lên mặt.

Để cho nước mắt và nước thường trộn lẫn vào nhau rồi trôi đi.

Sau khi quay về Nghiêu Thần được người của mình báo về chuyện Nghiêu phu nhân đã hẹn gặp Tô Từ.

Hắn biết mẹ mình không thích Tô Từ, nhưng bà ấy chắc chắn sẽ không làm chuyện có hại cho cô.

Hắn vừa bước vào phòng thì nhìn thấy Tô Từ đang xem ti vi.

Khoé môi chàng trai cong lên, hắn leo lên giường ôm lấy cô và hỏi: “Đang xem gì đó.”

Tô Từ đột nhiên tắt ti vi, nhỏ giọng đáp: “Không có gì, em bấm vài kênh nhưng không có chương trình nào thú vị.”

Nghiêu Thần đang bận hôn lên tóc cô, hắn chỉ vừa ra ngoài có vài tiếng mà đã nhớ cô như điên.

Tô Từ hơi nghiêng đầu về phía sau, Nghiêu Thần thuận theo hôn lên thái dương, gò má của cô.

Tô Từ mím môi, cô bất ngờ lên tiếng hỏi: “Thần, khi nào em được về nhà.”

Nụ hôn của chàng trai liền dừng lại, hắn rời khỏi mặt Tô Tư, ánh mắt không vui nhìn cô.

Tô Từ sợ hãi nuốt nước bọt liên tục, biết mình đã lỡ lời khiến hắn không vui cho nên cô lập tức vòng tay ôm cổ hắn, chủ động dâng đôi môi ngọt ngào của mình lên.

Cánh môi hai người chạm vào nhau, sắc mặt của chàng trai lập tức dãn ra, hắn cũng nâng tay vòng qua eo cô rồi siết chặt.

Cả người Tô Từ dán sát vào người hắn, mông gần như ngồi lên hai chân Nghiêu Thần.

Nụ hôn nóng bổng kéo dài rất lâu, đầu lưỡi của hai người tráo cho nhau, nước bọt hoà quyện mang theo hơi thở đặc trưng của đối phương.

Hơi thở của Tô Từ bắt đầu gấp gáp, trong khi Nghiêu Thần vẫn điềm tĩnh như ngày thường.

Cô nhăn mặt, cơ thể hơi cử động muốn thoát ra nhưng Nghiêu Thần đã dùng một tay ấn đầu cô lại.

Sau một lúc lâu, dưỡng khí trong người Tô Từ dần dần cạn kiệt, hai mắt cô mờ đi thì Nghiêu Thần mới thả cô ra.

Tô Từ ngã vào ngực hắn, thở dốc hổn hển, mồ hôi túa ra khắp nơi.

Nghiêu Thần cũng hơi thở mạnh, hắn nâng tay vuốt ve đỉnh đầu cô gái, trên môi là nụ cười vui vẻ: “Dùng bữa tối xong anh sẽ cho tài xế đưa em về.”

Tô Từ bình tĩnh lại, cô vừa vượt qua một con sóng thật cao, vẫn may là không có chuyện gì.

———

Sau khi ăn tối xong, Tô Từ lễ phép chào tạm biệt cha mẹ Nghiêu rồi ngồi lên xe để cho tài xế đưa về.

Nghiêu Thần đứng trước cổng nhìn chiếc xe đang lái đi xa, bỗng nhiên lúc này điện thoại trong túi quần reo lên.

Hắn lấy ra và nhìn vào con số lạ trên màn hình, ngón tay vô thức ấm vào nút nghe.

Tài xế đang lái xe chở Tô Từ về nhà thì có một cuộc điện thoại gọi tới.

Sau khi nghe điện thoại xong tài xế đột nhiên điều khiển vô lăng quay đầu về hướng ngược lại.

Tô Từ đang tựa đầu trên kính xe để ngắm đường phố thì bị làm cho bất ngờ, cô ngồi thẳng dậy nhìn lên phía trước hỏi tài xế: “Có chuyện gì sao?”

Nhưng tài xế không hề nói gì chỉ chăm chú lái xe đi hướng ngược lại.

Tô Từ nghĩ mình đã bỏ quên gì đó ở Nghiêu gia, cho nên cô bắt đầu lục lọi túi sách của mình, nhưng tất cả mọi thứ đều đầy đủ, không hề thiếu một món gì cả.

Cô bất an ngẩng đầu nhìn con đường quen thuộc mà mình vừa đi qua ,trái tim không hiểu vì sao đang đập loạn lên.

Chiếc xe bật xi nhan rồi chậm rãi lái vào khuôn viên của Nghiêu gia, nơi mà nó vừa mới rời đi đi khoảng 10 phút trước.

Từ xa Tô Từ đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trước sân, dáng người cao lớn thon gầy không ai khác chính là Nghiêu Thần.

Khi ánh đèn pha màu trắng của ô tô chiếu vào người hắn, cô liền nhìn thấy gương mặt đang bị bóng đêm bao phủ của chàng trai.

Cả người Tô Từ đột nhiên chấn động, trái tim như nhảy vọt lên đến cổ họng, một nổi sợ hãi đang từ dưới lòng bàn chân dâng lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận