Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ hôn siêu thị
Nghe tiếng gõ cửa dồn dập, Điền Điềm lơ mơ ra mở cửa. Thấy Vi Dự đang đứng đó với vẻ mặt hốt hoảng, cô còn chưa kịp định thần, liền lao thẳng vào lồng ngực anh, dụi đầu vào đó, nhắm mắt ngủ tiếp.
“…” Phúc lợi đến quá bất ngờ.
Vi Dự cứng đờ, tay chân lóng ngóng không biết nên đặt vào đâu, cuối cùng đành vòng tay ôm lấy cô, bế thốc cô vào phòng khách.
“Điềm Điềm, về phòng ngủ đi em.”
“Ư… nhắm mắt lại mơ thấy anh… mở mắt ra cũng là anh…” Cô lẩm bẩm trong ngực anh.
Vi Dự mỉm cười, trái tim mềm nhũn. Anh khẽ gọi: “Bạn gái của anh.”
Câu nói này hiệu quả hơn cả cà phê. Điền Điềm lập tức ngẩng đầu, mắt mở to. “Anh gọi em á?”
“Mấy giờ rồi?”
“Hai giờ chiều.”
“Chết rồi!” Cô bật dậy. “Đơn hàng hai hôm nay em còn chưa xử lý!”
“Anh giúp em!” Vi Dự xắn tay áo, quen việc mà bắt đầu phân loại hàng.
Hai người bận rộn đến tối mịt, bụng đói meo. Tủ lạnh của Điền Điềm trống trơn.
“Chúng ta đi siêu thị đi anh?” Điền Điềm nảy ra ý. Đây chính là cơ hội hoàn thành nhiệm vụ của dì Chu.
Vi Dự khựng lại. “Hay… ăn cơm hộp nhé?”
“Không!” Điền Điềm bĩu môi, bắt đầu diễn. “Em muốn biết cảm giác được cùng bạn trai đi dạo siêu thị là như thế nào… Trời tối rồi, đi một mình sợ có kẻ xấu…”
Vi Dự dao động.
Thấy anh còn chần chừ, Điền Điềm quyết định chơi lớn. Cô đang ngồi bệt trên sàn gói hàng, liền chống tay, bò từ từ về phía anh. “Chúng ta hôn nhau đi.”
Vi Dự nuốt nước bọt, mắt mở to.
“Anh không đi siêu thị với em đúng không?” Cô cười ranh mãnh. “Anh không nói gì là em hôn anh đó?”
Vi Dự lập tức mím chặt môi. Anh không nói. Một lời cũng không.
Điền Điềm tiến sát lại, mặt cô chỉ cách mặt anh vài centimet. Hơi thở nóng hổi của cô phả vào môi anh. Cô nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của anh, còn anh thì dán mắt vào khóe miệng đang nhếch lên đầy vẻ thách thức của cô.
Cuối cùng… môi chạm môi.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Họ giữ nguyên tư thế đó mười giây.
Điền Điềm lùi lại một chút. “Anh có muốn… dùng lưỡi không?”
Câu hỏi đầy cám dỗ này đánh sập hoàn toàn phòng tuyến của Vi Dự. Anh hơi cúi người, và lần này, anh chủ động.
Đó là một nụ hôn sâu kiểu Pháp. Điền Điềm cắn nhẹ môi dưới của anh, mút lấy. Lưỡi anh vụng về thăm dò, rồi nhanh chóng bị lưỡi cô cuốn lấy, dẫn dắt. Họ trao đổi nước bọt, hơi thở trở nên dồn dập. Vi Dự ôm chặt eo Điền Điềm, kéo cô ngồi lên đùi mình. Anh cảm nhận được “người anh em” của mình đang trỗi dậy mạnh mẽ.
Nụ hôn kéo dài đến khi cả hai gần như hết dưỡng khí.
“Anh không được hôn nữa!” Điền Điềm thở hổn hển, đẩy anh ra. “Siêu thị sắp đóng cửa rồi!”
Cô vội vàng đi thay đồ. Vi Dự cũng lật đật đứng dậy. Anh thay chiếc quần vận động bằng quần jean, đội thêm cái mũ lưỡi trai.
Khi anh bước ra, Điền Điềm ngẩn người. “Vi Dự, anh… đẹp trai quá.”
Bình thường anh chỉ mặc đồ ở nhà, cô đã quen. Không ngờ anh thay đổi một chút lại có sức hút như vậy.
“Anh cúi xuống coi,” cô kéo cổ áo anh. “Hôn thưởng một cái.”
Chụt!
“Đi thôi!” Cô khoác tay anh, vui vẻ đẩy người ra cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận