Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Viên sờ cằm, nhìn Phó Nghị Luân bằng ánh mắt giễu cợt.

“Này, cô gái nào có thể khiến cho cậu nhớ thương đến vậy, nói cho tôi biết được không?”

Trong lòng Phó Nghị Luân cảm thấy rất tò mò.

Thật ra Thẩm Viên rất có duyên với phái nữ, từ nhỏ đến lớn đều tuấn tú hơn người, từ những em gái bốn năm tuổi đến các bà lão sáu chục bảy chục, đều rất thích Thẩm Viên. Thời còn đi học nhà trẻ, rất nhiều cô bé khóc lóc đòi gả cho Thẩm Viên!

Nhưng anh lại cố tình không hiểu! Vẫn là mộy người cuồng công việc!

Chính vì vậy nên Phó Nghị Luân cảm thấy rất tò mò, rốt cuộc là cô gái nào mới có thể hấp dẫn được Thẩm Viên, để anh mặc kệ những mỹ nhân ở bên ngoài mà nhào vào trong ngực một cô bạn gái có giọng nói nũng nịu, hơn nữa còn có chút buồn nôn như vậy.

“Đó là một cô gái rất dễ thương, nhưng tuổi còn hơi nhỏ.”

Thẩm Viên mỉm cười, dùng cánh tay so sánh. “Chỉ khoảng 1m55 thôi, tôi có cảm giác mình chỉ cần dùng một tay đã nhấc được cô ấy lên. Cô ấy rất xinh đẹp và đáng yêu, trắng nõn mềm mại.”

Vừa nói, ý cười trong mắt của Thẩm Viên càng thêm vui vẻ.”

Không phải anh thích kiểu con gái như vậy, mà là do Thẩm Khả Ái vừa hay lại chính là kiểu người đó.

Nếu ngoài đời thực Thẩm Viên quen được Thẩm Khả Ái, chắc chắn anh sẽ không để cô bước vào trái tim mình một cách dễ dàng như vậy.

Nhưng đủ thứ trùng hợp lại xảy ra, anh đã gặp được cô vào thời điểm anh đang yếu ớt nhất, mà Thẩm Khả Ái sẽ không bao giờ phản bội lại anh, cho dù cô có là một nhân vật trong thế giới ảo đi chăng nữa thì anh cũng mặc kệ.

Không phải trên bảng tin vẫn hay xuất hiện những tin tức có người kết hôn với búp bê của bọn họ hay sao? Chuyện này chẳng phải rất bình thường à?

Ít nhất Thẩm Viên cho là như vậy.

“Được rồi, vừa nhìn đã biết cậu chính là người đàn ông đang rơi vào bể tình, tôi cầm đống tư liệu kia đi trước, cậu tiếp tục nói chuyện với bạn gái đi.”

Phó Nghị Luân cũng không hỏi nhiều nữa.

Cho dù là bạn tốt đi chăng nữa thì anh ấy cũng không nên thân thiết quá mức với bạn gái của người ta.

“Cậu nhớ đấy, nếu người nhà họ Thẩm có liên hệ với cậu thì cậu phải nói cho tôi nghe, lúc đó tôi sẽ đi cùng với cậu.”

Vừa đi ra cửa, Phó Nghị Luân lại quay đầu dặn dò Thẩm Viên thêm lần nữa.

“Cậu không được quên đâu đó.”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến ngay.

Buổi tối hôm đó, người nhà họ Thẩm đã gọi cho anh.

Thật ra Thẩm Viên không muốn nhận điện thoại, nhưng để tránh cho người nhà họ Thẩm đến biệt thự quấy rối mình, Thẩm Viên đang miễn cưỡng nhấc máy.

“Gì?”

Lại đến quấy rầy anh nói chuyện với Thẩm Khả Ái, đúng là một lũ phiền phức.

Hiện tại Thẩm Viên cảm thấy cực kỳ khó chịu đám người nhà họ Thẩm, nhưng không phải hận, ai mà không ghét đám ruồi bọ cứ bay vo ve bên tai mình cơ chứ?

Đúng vậy, chính là cảm giác đó.

Nhà họ Thẩm không đáng để anh hận, sau khi bọn họ cân nhắc giữa lợi và hại, lựa chọn bỏ rơi anh cũng là chuyện bình thường, mà anh đối phó với bọn họ, cũng là chuyện rất bình thường mà thôi.

“Trong mắt tôi có còn gia đình này không? Lời nói này đúng là nực cười.” Thời điểm trả lời điện thoại, khuôn mặt vốn đang dịu dàng của anh trở nên sắc bén lạnh nhạt, biểu cảm vô cùng đáng sợ giống như một vũng nước đọng.

Nếu trong mắt anh vẫn còn nhà họ Thẩm, anh đúng là một thằng đần.

Bị bọn họ hại ra đến nông nỗi này, chẳng lẽ anh phải biết ơn bọn họ, nguyện làm trâu làm ngựa cho bọn họ như trước hay sao?!

“Không phải trong mắt tôi còn có gia đình này nữa hay không, mà ngay từ đầu nơi đó đã không phải nhà của tôi, Thẩm Minh Nghĩa và Thẩm Thông mới là người một nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận