Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng sau khi mở cửa hàng hoa này, Tạ Linh Lăng mới hiểu được cái gì gọi là lý tưởng rất đẹp, hiện thực thật phũ phàng.

Không thể phủ nhận rằng bây giờ cô đang có một chút tâm lý trốn tránh thực tế.

Vào đêm Valentine, còn một số bó hoa được đóng gói đẹp mắt trong cửa hàng vẫn chưa được bán.

Tạ Linh Lăng bận rộn cả một ngày, gần 12h cô mới bắt đầu thu dọn đồ đạc. Các cửa hàng trên đường phố đã đóng cửa, chỉ có cửa hàng hoa của cô vẫn còn đèn sáng.

Lúc này, có một người đàn ông say rượu đột nhiên lao tới trước mặt Tạ Linh Lăng.

Người đàn ông say khướt hỏi Tạ Linh Lăng: “Tôi muốn tặng cho cô gái mình thích thì nên tặng cái gì ? ”

Tạ Linh Lăng nói: “Nếu hai người đang ở trong mối quan hệ anh có thể mua hoa hồng.”

“Vậy hoa hồng này bán như thế nào?’’

Tạ Linh Lăng chỉ vào một bó hoa hồng lớn và một bó hoa hồng nhỏ, lần lượt báo giá: “Bây giờ không còn sớm nữa, giá gốc của hoa hồng lớn là 399, bây giờ là 299. Giá gốc của hoa hồng nhỏ là 299, giảm còn 199. ”

Người đàn ông nghe vậy đi đến trước bó hoa hồng lớn được trang trí bằng ánh đèn nhìn một chút, lại hỏi Tạ Linh Lăng: “Cái này bao nhiêu? ”

Tạ Linh Lăng trả lời: “299. ”

Người đàn ông chậc chậc một tiếng: “Một bó hoa mà đắt như vậy ? Còn bó bên cạnh thì sao? ”

Tạ Linh Lăng nói: “199. ”

Người đàn ông hừ nhẹ: “Chó má thật! Bán 10 tệ tôi còn không thèm mua! ”

Tạ Linh Lăng không còn lời nào để nói.

Hai bó hoa được đóng gói đẹp mắt và được chọn là hoa hồng tươi thay vì hoa hồng khô. Nhưng cô không phải là người làm ăn, sẽ không nói bất cứ điều gì tốt đẹp để giữ khách hàng.

Thấy Tạ Linh Lăng không lên tiếng, người đàn ông nói càng hăng hái: “Có phải cô thèm tiền đến điên rồi không? Đừng nghĩ rằng tôi không biết gì, loại quà cáp này chẳng có giá trị gì cả, cô tăng giá vì hôm nay là valentine chứ gì! ”

Người này chuẩn bị nổi điên, nói xong còn định dùng chân đá hoa

Tạ Linh Lăng theo bản năng muốn bảo vệ hoa, không ngờ bị người đàn ông đẩy ngã xuống đất. Lòng bàn tay cô bị trầy xước da, ngón tay nối với tim, đau thấu tâm can.

Cái này còn chưa tính, hôm nay mặt đường ẩm ướt, quần áo trên người cô cũng bị bẩn, Tạ Linh Lăng nói người đàn ông này: “Tối rồi mà anh còn phát điên gì vậy? Muốn mua thì mua, không mua thì cút! ”

Trên thực tế, Tạ Linh Lăng cũng biết trong lòng không nên lý luận với một người say rượu, hơn nữa còn là buổi tối, nói không hay còn có thể chọc giận đối phương. Nhưng Tạ Linh Lăng không khống chế được tính tình của mình, cô không phải là một quả hồng mềm.

Quả nhiên, người đàn ông bị khiêu khích, lắc lư thân thể đầy mùi rượu đi về phía Tạ Linh Lăng, muốn tính sổ với cô.

Tạ Linh Lăng nửa ngồi xổm dưới mặt đất trong lúc nhất thời không dậy nổi, cô cảm thấy mắt cá chân rất đau, như thể bị bong gân.

Cùng lúc này, bóng dáng Vu Triều bỗng nhiên xuất hiện.

Vu Triều cao lớn đẩy tên ma men kia sang một bên, người nọ lảo đảo ngã trên mặt đất, mồm vẫn mắng: “Mày là đứa nào, tự nhiên đẩy ông đây hả! ”

Vu Triều không cho đối phương một ánh mắt, anh xoay người đỡ Tạ Linh Lăng dậy.

Đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau sau một tháng.

Tạ Linh Lăng có chút hoảng hốt, bởi vì mùi hương trên người Vu Triều không hiểu sao làm cho cô cảm thấy rất quen thuộc. Thay vì nhìn thẳng vào mắt anh, cô lại nhìn vào góc quần áo của anh.

“Chân em bị thương?” Vu Triều hỏi.

Tạ Linh Lăng lắc đầu: “Không có việc gì. ”

Vu Triều đỡ Tạ Linh Lăng lên ghế ngồi xuống, anh ngồi xổm trên mặt đất, chuẩn bị nhấc chân cô lên để kiểm tra.

Rõ ràng việc thân mật hơn nữa hai người cũng đã làm, nhưng Tạ Linh Lăng lại thấy lúc này đặc biệt không được tự nhiên. Cô không muốn anh chạm vào, né tránh và hỏi anh: “Sao anh lại ở đây?” ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận