Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cao Đạm rời đi mấy ngày nay, An Hân Phỉ cứ thế ở suốt trong nhà, lười ra ngoài.

Hôm nay, cô đang nấu cơm tối, vì xào thức ăn nên tiếng chảo dầu loạt xoạt vang lên tiếng máy hút mùi hoạt động nên cô không nghe được tiếng mở cửa. Chỉ biết người nọ thay giày, đem cặp công văn ném trên sô pha rồi khẽ khàng không một tiếng động đi vào phòng bếp, thấy chị xã nhà mình chỉ mặc một cái quần short bò bó sát cùng áo dây màu trắng bên ngoài phủ tạp dề màu hồng. Thân ảnh yểu điệu của thiếu nữ trước mắt anh đong đưa, ánh mắt nóng bỏng dõi theo cô không hề nhúc nhích, đợi đến lúc cô vợ bé bỏng của anh hơi khom người nếm nước canh mà lộ ra rãnh mông, người nào đấy nổi lên sắc tâm, tiến lên đem vợ yêu từ sau ôm trong lồng ngực.

“A! Là ai?!” Thiếu nữ kinh hoảng thét chói tai, liên tục giãy giụa.

“Shh, là anh, cục cưng bé bỏng”

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, cô ngừng vùng vẫy, để mặc anh ôm ấp.

“Bé con, anh rất nhớ em” tiếng nói trầm thấp gợi cảm của anh vang lên bên tai cô, tay không an phận dọc theo mép tạp dề thăm dò, trực tiếp phủ lên địa phương xinh đẹp duyên dáng mình khao khát mấy đêm trời.

“A, làm sao… Đã về trước thời hạn rồi?” An Hân Phỉ mềm nhũn dựa vào trong ngực người đàn ông, tùy ý để anh giở trò, bản thân cô cũng không còn sức phản kháng.

Cao Đạm một bên xoa cục bột trước ngực cô, một bên dùng dục vọng đã tỉnh thức dưới háng va chạm cọ xát cánh mông cô. Anh sắc tình liếm hôn nhĩ thịt cô, trêu đùa nói “Em nói xem” bởi vì nhớ em, cho nên bỏ qua tour du lịch ngắm cảnh sau khi hội thảo kết thúc để được trở về nhà với vợ nhỏ ôn hương nhuyễn ngọc a~.

“A ~ Cao… Cao Đạm ~”

“Cục cưng ngoan, tiếp tục nấu cơm, lát nữa chúng ta cần ăn”

“Ưm, anh… dừng lại trước đã chứ” hình như tay anh có ma lực vô hạn, ở trên người cô thi triển ma pháp, làm mạch máu cô tê dại nóng ran, bảo cô làm sao còn có tâm tư làm gì khác.

“Nhưng mà, so với ăn cơm, anh bây giờ muốn ăn em hơn, bé cưng” đang khi thủ thỉ tâm tình, anh đã đem áo dây màu trắng của cô cởi đến bên hông, bàn tay to cách áo ngực xoa nắn nhũ thịt mềm mại, đem chúng bóp thành các loại hình dáng ái muội.

“Ư ~” An Hân Phỉ đáng thương bị Cao Đạm khiêu khích như thế vẫn còn muốn rửa tay đun nóng canh, gắng sức nỗ lực cắt rau dưa cho vào canh, cuối cùng cũng không chống lại được sóng triều bể dục từng đợt từng đợt kéo tới, đôi tay khó khăn lắm mới chống lên được trên bệ sắp đồ liên tục kêu thảm.

Cách tầng vải dệt âu yếm đôi thỏ trắng, anh cũng không hài lòng, vì thế cởi nút nội y của cô, mất đi đồ lót gò bó, đôi nhũ no đủ to lớn liền nhảy thoát ra, nhũ thịt trắng nõn trơn nhẵn bị bàn tay to của đàn ông nắm trong tay, ngón tay thon dài vuốt ve đầu vú xinh xắn. Đợi đến khi anh buông tay ra, nhũ hoa béo mập thế nhưng cao ngất nhô lên dưới lớp tạp dề hồng.

Bàn tay anh tiện đà dọc theo bụng nhỏ phẳng lì của cô, kéo khóa quần cô xuống, quần short trượt xuống mắt cá chân, lộ ra mông thịt bị ren đen bao quanh.

“A…” ngón tay anh chui vào quần lót, phủ lên nơi riêng tư trần trụi đang chảy nước kia.

“Bé con mẫn cảm” hai ngón tay hơi căng ra cánh môi, theo mật dịch bôi trơn chậm rãi thọc vào rút ra.

“Nha… Ư, đừng…”

“Cục cưng, anh muốn em!”

Cao Đạm tắt bếp, dẫn An Hân Phỉ ra khỏi chỗ bếp núc rồi hướng cô đối mặt với anh, nụ hôn nóng cháy áp lên môi cô, cánh môi bao vây lấy cô, cô yêu kiều rên rỉ, hơi mở ra miệng nhỏ nghênh đón anh hôn sâu, anh nhân thể dò vào trong miệng cô, dây dưa quấn lấy lưỡi cô, không bỏ sót góc nhỏ nào trong khoang miệng cô.

An Hân Phỉ lúc động tình vô cùng đáng yêu, tay nhỏ ôm lấy cổ anh, giống như người lữ khách lâu ngày du hành nơi sa mạc khô cằn đột nhiên gặp mưa, ngửa đầu quấn chặt mà vội vã mút nước bọt của Cao Đạm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận