Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trương Tiểu Phúc bị làm đến dục tiên dục tử, thân thể ma sát với cỏ xanh theo nhịp, lưng thì ngứa, hạ thân lại bị anh mạnh mẽ va chạm, trướng đến khó chịu: “Thoải mái… A a… Ô ô… Chậm thôi… A em em không được… Ra đi ra …”
Sau khi anh phun hết tinh hoa vào sâu trong hoa huy*t, cô chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xông lên toàn thân, ngay khi anh rút phân thân ra, cô liền mất khống chế. Niệu đạo co bóp đẩy nước tiểu ra khỏi cơ thể, đồng thời tử cung cũng phóng thích dịch nhờn trắng đục.
Cô run rẩy cảm nhận khoái cảm sau cao trào. Sau khi cơn thư sướng qua đi, cô thẹn thùng đến đỏ mặt. Chu Siêu ngây người nhìn đám cỏ xanh óng ánh nước, đành phải bế cô lên, hai chân Trương Tiểu Phúc kẹp chặt thắt lưng anh, hờn dỗi đấm anh vài cái: “Đều tại anh, hại người ta mất khống chế.”
Chu Siêu tuy bị cô đánh nhưng trong lòng lại ngọt như được rót mật, một tay nâng mông cô lên, cúi xuống hôn lên môi đỏ mọng, dùng sức mút mấy cái: “Anh ôm em về.”
Trên núi dân cư thưa thớt, dù có khỏa thân đi trên đường cũng không ai chú ý. Chu Siêu chẳng cảm thấy sao cả, còn cô xấu hổ chết đi được, chôn mặt trốn vào ngực anh. Chu Siêu dùng quần đùi của mình miễn cưỡng che đậy tới mông cô, bước nhanh về nhà. Vào sân phát hiện không có ai, anh ôm cô lên phòng ngủ, cả hai cùng ngã lên giường.

Chu Siêu vừa đè lên cô, chuẩn bị tấn công lượt tiếp theo thì nghe tiếng gõ cửa: “Con dâu! Tiểu Phúc! Tiểu Phúc! Con có ở bên trong không?”
Hai người trên giường bất động nhìn nhau. Chu Siêu nghe thấy tiếng của cha mình, sợ nhảy dựng, vội mặc quần vào, nhảy ngay ra cửa sổ, tránh bên ngoài ban công. Trương Tiểu Phúc ngồi dậy, đáp: “Có chuyện gì vậy ba?”
“Nhà họ Vương bên cạnh tới, nói thằng Siêu đánh con trai bọn họ. Con có thấy anh cả của con đâu không? Cha tìm nó hỏi cho ra nhẽ chuyện này.” Ấn đường ông nhíu chặt, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì cả.
Chu Siêu nghe xong, tức điên cả người. Anh chòm người nhìn xuống dưới lầu, quả thấy cha con Vương Trụ Tử bên dưới. Đầu thằng con đã được băng bó, hai cha con hợp sức nháo hết cả lên. Anh chửi bậy một tiếng, từ ban công tiến vào lớn sảnh: “Bọn họ còn dám tới đây, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.”
Cha Chu thấy anh tiến vào từ ban công thì giật mình, nghe thêm mấy lời anh vừa nói bèn vội vàng hỏi. Chu Siêu kể hết mọi chuyện từ đầu đến cuối, cha Chu nghe rõ ngọn ngành thì nổi nóng, hai cha con xuống lầu, vớ lớn mấy khúc cây dựng ở góc tường hùng hổ muốn đánh người. Trương Tiểu Phúc tìm quần áo mặc vào, nhìn qua cửa sổ thì thấy bốn người họ đang cự cãi ầm ĩ, một lát sau hai cha con nhà họ Vương bị rượt chạy ra sân thoát thân.
Cha Chu đuổi người đi xong vội vàng chạy lên lầu thì thấy cô ngồi ở phòng khách mà không nói một lời. Ông căng thẳng bước đến an ủi: “Con dâu, khiến con chịu ủy khuất rồi.”
Trương Tiểu Phúc nhào vào ngực ông, nghẹn ngào gọi: “Ba ơi.” Cô khóc làm ông luống cuống hết chân tay, vỗ nhẹ lưng cô dỗ dành: “Đừng sợ, thằng súc sinh kia không dám tới đây gây sự nữa đâu.”
Ông lau nước mắt cho cô, trong lòng hốt hoảng khi thấy cô rơi lệ. Trương Tiểu Phúc thấp giọng nức nở, nghe vậy ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt nói: “Con vẫn còn sợ lắm. Con muốn về nhà ở vài ngày.”
Cha Chu thất thần: “Con muốn lên thành phố?”
“Dạ, cả năm rồi con không về nhà, con cũng nhớ ba mẹ của con lắm. Cha theo con vào thành phố nha.” Cô lắc lắc cánh tay ông: “Ba mẹ con vẫn chưa biết mặt thông gia nữa.”
Cha Chu lo lắng cô một thân một mình về nhà, hiện tại Tư Niên cũng không còn, ông cũng nên chào hỏi thông gia một tiếng mới phải. Ngẫm nghĩ một lúc thì ông đồng ý. Thấy ông gật, Trương Tiểu Phúc vui vẻ hôn lên má ông: “Con cảm ơn ba. Để con gọi điện nhờ ba mẹ con đặt vé xe trước.”
Mặt già nóng hết cả lên, nhưng thấy con dâu vui vẻ ông cũng yên tâm. Từ nhỏ đến giờ ông chưa từng vào thành phố, đi lần này xem như là mở rộng tầm mắt.
Chu Siêu bên cạnh cúi đầu ghen tị, sao cô không dẫn anh cùng theo chứ. Phút điên cuồng đã qua đi, anh tỉnh táo nghĩ lại, anh không nên nói ra mấy lời trong lòng này. Trông dáng vẻ cô đơn kia của anh, Trương Tiểu Phúc cười nói: “Anh Siêu, đợi vụ mùa thảnh thơi, có thời gian em sẽ dẫn mọi người vào thành phố chơi.”
Cảm giác mất mác nãy giờ trong lòng Chu Siêu nhờ có câu này của cô chợt tan biến hết.
Vài ngày sau, cha chồng nàng dâu hai người thuê xe ra trạm xe lửa. Tuy nơi này cũng có sân bay nhưng cô vẫn cố tình nhờ cha mẹ mình mua vé tàu lửa, còn bao cả một toa riêng chỉ dành cho hai người, chuyến xe số mười tám tuyến đi thẳng vào thành phố, mất hai mươi bốn tiếng đồng hồ mới đến nơi. Cô nghĩ: thời gian dài thế này chính là cơ hội tốt để cô và cha chồng phát sinh một vài chuyện vui vẻ đây.
Cha Chu chẳng hề biết những suy tính trong lòng cô, ông hưng phấn ngồi cùng cô trên ô tô ra nhà ga. Lúc trẻ ông chỉ lên tới ngoại thành một lần, từ đó đến nay ông chỉ lo cắm cúi làm việc trong núi, vậy nên lòng có chút bồn chồn.
Vài tiếng sau họ mới đến nhà ga, ngồi trong phòng chờ khoảng hơn một tiếng mới đến giờ xuất hành, hai cha con mang hết đồ đạc lên tàu lửa. Trương Tiểu Phúc xách hai vali nhỏ đựng đầy quần áo, còn cha Chu thì ôm hai bao đồ ăn, theo đám đông lên xe. Ông cực kì hào hứng, mãi cho đến khi xe lửa khởi hành mới bình tĩnh lại.
“Tiểu Phúc, toa chỉ có hai cha con mình thôi hả con?” Cha Chu ngồi đối diện cô, thắc mắc. Lúc nãy có rất đông người lên xe, ông còn tưởng mình phải ngồi chen chúc với một đống người khác chứ.
“Dạ.” Cô cười, nghĩ thầm: sao cô có thể để người khác chen vào kế hoạch đã dày công đặt sẵn từ trước được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận