Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời thú tội lúc nửa đêm
Bốn giờ sáng. Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng.
Trương Du mở mắt, nhìn trân trối lên trần nhà. Bên cạnh, Hà Tô ngủ say như chết, hơi thở mong manh. Những dấu hôn tím đỏ rải rác trên cổ và vai cô là bằng chứng cho sự mất kiểm soát của anh đêm qua.
Anh nhẹ nhàng đứng dậy, đi ra ban công, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mờ ảo che khuất gương mặt góc cạnh đang ẩn chứa bão tố. Sự xuất hiện của Lệ Tây đã phá vỡ sự bình yên mà anh cố gắng xây dựng. Anh rút điện thoại, bấm một dãy số quen thuộc.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người nhấc máy.
“Mẹ kiếp… Trương Du?” Giọng Lý Thắng Thiên ngái ngủ và bực bội. “Cậu biết bây giờ là mấy giờ không? Cậu không ngủ nhưng người khác cần ngủ!”
“Lệ Tây tìm tôi.” Giọng Trương Du lạnh như băng, không một chút cảm xúc.
Đầu dây bên kia im bặt vài giây, rồi Lý Thắng Thiên lập tức tỉnh ngủ: “Cái gì? Cô ta tìm cậu? Cô ta… vẫn còn mặt mũi à?”
“Hôm nay cô ta đến trung tâm.” Trương Du rít một hơi thuốc thật sâu. “Cậu biết chuyện gì của cô ta không?”
Lý Thắng Thiên thở dài, có vẻ ngần ngại. “Haiz… Chuyện này cũng phức tạp. Tôi cũng mới nghe vợ tôi kể. Nghe nói… sau khi cô ta cặp với lão thầy giáo kia, bị vợ lão phát hiện.”
Trương Du nhếch mép cười khẩy. “Quả báo.”
“Nhưng chưa hết,” Lý Thắng Thiên nói tiếp, giọng nghiêm trọng hơn. “Vợ lão đó không phải dạng vừa. Bà ta tìm người… hại đứa bé trong bụng Lệ Tây sảy thai. Nghe nói thảm lắm. Sau đó lão thầy giáo kia cũng sợ quá, bỏ của chạy lấy người, đá Lệ Tây luôn. Giờ cô ta mất cả con, mất cả tình nhân, cũng bị trường học đuổi rồi. Coi như trắng tay.”
Trương Du dụi điếu thuốc vào gạt tàn. Trong lòng anh không có một tia thương xót, chỉ có sự ghê tởm vô tận. Bốn năm đại học của anh, tình cảm của anh, đã bị cô ta vứt bỏ vì một gã đàn ông có vợ. Giờ cô ta thê thảm quay về, muốn anh thương hại sao?
“Nói với cô ta,” Trương Du gằn giọng, “Nếu còn xuất hiện trước mặt tôi, tôi không đảm bảo mình sẽ làm gì đâu.”
“Tôi biết rồi. Cậu cũng đừng nặng lòng. Dù sao cũng là quá khứ. Lo mà giữ cô bé nhà cậu đi, tôi thấy con bé đó tốt đấy.”
Trương Du cúp máy, tâm trạng nặng trĩu. Anh không tiếc Lệ Tây, anh chỉ giận bản thân đã trút cơn tức đó lên Hà Tô.
Anh quay lại phòng ngủ, đúng lúc Hà Tô vừa từ phòng tắm bước ra. Cô vẫn còn ngái ngủ, trên người chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm, mái tóc ướt nhỏ nước xuống tấm thảm. Nhưng có lẽ chiếc khăn quá nhỏ, hoặc cô quấn quá vội, nó chỉ che được những phần cần che nhất, để lộ bờ vai tròn trịa và đôi chân thon dài.
Cô thấy anh, giật mình: “Anh… dậy sớm vậy?”
Nhưng ngay sau đó, chiếc khăn tắm trơn trượt… tuột xuống.
Hà Tô “A” lên một tiếng, vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng đã muộn. Toàn bộ thân thể nõn nà, trần trụi, với những dấu vết hoan ái của đêm qua, phơi bày trọn vẹn trước mắt Trương Du. Hơi nước nóng hổi vẫn còn vương trên da, khiến cô trông như một yêu tinh vừa xuất hiện từ màn sương.
Hơi thở của Trương Du chợt khựng lại. Ngọn lửa giận dữ ban nãy lập tức bị một ngọn lửa khác, nguyên thủy và dữ dội hơn, thay thế. Máu trong người anh như sôi lên.
Hà Tô luống cuống, mặt đỏ bừng, vơ vội chiếc khăn che trước ngực.
Trương Du bước chậm rãi về phía cô, ánh mắt anh như lửa đốt, có thể thiêu cháy cô bất cứ lúc nào. Anh dừng lại ngay trước mặt, cúi xuống, giọng khàn đặc:
“Tô Tô… Em đang cố tình câu dẫn anh đấy à?”
“Em… em không có…” Cô sợ hãi lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào tường.
“Thật không?” Anh cười khẩy, bàn tay to lớn chống lên tường, nhốt cô vào giữa. “Nhưng em thành công rồi đấy.”
Anh không đợi cô trả lời. Bàn tay anh lướt từ vai cô xuống, cảm nhận làn da ẩm ướt và mềm mại. Hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền qua da cô, khiến Hà Tô run rẩy.
“Đêm qua… vẫn chưa đủ sao?” Anh thì thầm, môi gần như chạm vào tai cô.
“Đừng… Anh Trương Du…”
“Anh muốn em.” Anh nói, giọng quả quyết. “Ngay bây giờ.”
Anh bế thốc cô lên, mặc kệ tiếng kêu kinh hãi của cô, đi thẳng về phía phòng khách. Anh ném cô xuống chiếc ghế sofa mềm mại. Lần này, anh không muốn sự lạnh lẽo của phòng tắm hay sự quen thuộc của giường ngủ. Anh muốn cô ngay tại đây, dưới ánh đèn mờ ảo của buổi sớm tinh mơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận