Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh nhìn Phỉ Nhược một thân tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, chỉ còn lại chiếc qυầи ɭóŧ che chắn u cốc bên dưới. Bản thân cũng không nhanh không chậm cởϊ áσ mình ra, thắt lưng cũng được tháo xuống.
“Nhược Nhược..”
Giọng nói anh vừa khàn đυ.c nỉ non, vừa đè lên người cô. Hơi thở hai người dồn dập, môi lưỡi lại bắt đầu quấn lấy nhau.
“Ưʍ..”
Phỉ Nhược hai tay ôm lấy cổ anh, môi lưỡi phối hợp đưa đẩy với anh, tiếng rên khẽ từ chiếc miệng nhỏ xinh bất giác thốt ra. Cảm giác này.. thật tuyệt.
Thiếu Minh nghe tiếng rên, càng hành sự hăng say hơn. Anh rời đôi môi của cô, mặc cô đang thở dốc, lưu luyến nhìn mình. Anh một đường hôn thẳng xuống cổ, lại tiến tới hai bầu ngực no tròn.
Ngậm lấy một bên nhũ hoa, thỏa sức cắи ʍút̼. Bên kia cũng không được để yên, bầu ngực căng tròn đang biến hóa vô số hình dạng dưới bàn tay tàn ác của anh tạo ra từng mảng đỏ ửng.
Thiếu Minh dùng lưới vân vê chấm đỏ đang căng cứng bên trên, hết cắи ʍút̼ rồi lại liếʍ láp. Bên kia lại bị dày vò bởi hai ngón tay của anh.
“A..ha..”
Cảm nhận hai đầu ngực bị siết mạnh, Phỉ Nhược không ngừng rêи ɾỉ thở dốc. Sự tê dại truyền xuống dưới. Cô có thể cảm nhận được từng dòng từng dòng nước ấm đang len lõi chảy ra khỏi khe rãnh của cô.
“Nhược Nhược..”
Nhìn khuông mặt đê mê của cô, Thiếu Minh muốn làm nhiều hơn thế nữa. Anh trườn người dần xuống dưới, dừng tại rốn cô, đưa lưỡi ra xoay tròn kɧıêυ ҡɧí©ɧ. Anh có thể cảm nhận được cô hơi thắt người né tránh.
“Minh.. nóng, nóng quá”
“Ở đây sao?”
Vừa nghe cô nỉ non, anh liền đưa tay xuống dưới, chạm nhẹ vào đáy quần cô, còn không ngừng xoa tròn vuốt ve. Ánh mắt tà mị, buông lời trêu chọc.
“Ưʍ..”
Phỉ Nhược bị kɧıêυ ҡɧí©ɧ mà rên khẽ. Ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa ngón tay vào miệng mình liếʍ mυ”ŧ. Ánh mắt đê mê nhìn anh.
Thiếu Minh thu một màng này vào mắt, yết hầu không ngừng lên xuống, hạ thân nóng rực cứng rắn.
Bộ dáng phóng đãng này, là từ bẫm sinh mà ra sao? Đúng là tiểu yêu tinh.
Thiếu Minh thích thú, quỳ vào giữa hai chân cô, bàn tay cởi bỏ chướng ngại vật cuối cùng. U cốc ướŧ áŧ đỏ hồng cứ thế hiện ra trước mắt anh. Nuốt một ngụm nước nọt, giọng trầm khàn lên tiếng.
“Ướt như thế này, không đủ mát sao?”
Phỉ Nhược ngơ ngác, không để ý lời nói đùa bỡn của anh. Vốn chỗ đó đã rất nóng, bây giờ lại bị anh nhìn một cách chăm chú, một cơn ấm nóng lại ập đến, tràn ra bên ngoài.
Cô không biết mình muốn gì, nhưng biết bản thân đang mong đợi anh làm gì đó.
“Chết tiệt”
Nhìn dòng chất lỏng vừa chảy ra, Thiếu Minh thầm rủa một tiếng. Mạnh bạo tách hai chân cô ra, một chân được anh đặt lên vai.
“A…ưʍ…ha..”
Phỉ Nhược vốn đang sửng sốt bởi hành động bất ngờ của anh, bỗng cảm nhận được một sự tê dại đánh vào lớn não. Từng tiếng nhóp nhép kí©ɧ ŧɧí©ɧ từ dưới vang lên.
Đầu lưỡi Thiếu Minh lướt qua khe suối bí ẩn, cuốn hết từng đợt suối tràn ra, giống như kẻ khát lâu ngày gặp nguồn nước mà ra sức hút lấy. Hai cánh hoa đang rung rẩy cũng bị anh ngậm lấy liếʍ láp chơi đùa.
“A..Minh..Minh..”
Quá đủ, thật sự quá đủ rồi. Cô sẽ ngất bây giờ mất. Phỉ Nhược bị đánh úp một cách mạnh mẽ, cơ thể chưa kịp phòng bị đã bị anh đẩy lên cao. Bản thân chới với không biết trụ vào đâu, hai tay nắm chặt ga giường, phần hông uống éo né chiếc lưỡi bá đạo của anh.
Phản ứng quá kích của cô cho anh biết cô sắp lên cao trào, mặc cô kêu gào né tránh, anh nắm chặt lấy hông cô và cái chân trên vai mình, càng tấn công mạnh mẽ hơn.
Chiếc lưỡi đang không ngừng càn quấy bên khe rãnh lướt lên ngay hạt lựu phía trên mà ngậm lấy trêu đùa, nhường chỗ cho ngón tay của anh.
Ngón tay lợi dụng sự trơn trượt của hang động mà một đường tiến thẳng vào, khuấy đảo hoa huyệt bên trong.
“Đủ rồi..dừng lại đi.. ah”
Bỏ ngoài tai sự cầu xin của cô, ngón tay anh vẫn không ngừng hoạt động ra vào, đè ép các vách thịt bên trong, lưỡi phối hợp kí©ɧ ŧɧí©ɧ hạt lựu đỏ hồng.
Từng dòng thủy dịch không ngừng từ cửa động trào ra làm ướt đẫm ngón tay anh, ướt luôn cả bàn tay, một phần chảy thấm vào ga giường.
“Ah..Ah..”
Sự co rút mạnh mẽ từ hoa huyệt cho anh biết cô sắp lên cao trào thì…
Phỉ Nhược như diều đứt dây, hụt hững nhìn anh.
Thiếu Minh không để cô tới mà rút ngón tay ra, nhanh chóng cởi hết đồ trên người mình, gậy thịt thô to đã cứng rắn từ lâu được giải phóng, ngạo nghễ ngẩn cao đầu.
Anh cầm lấy vật nóng của mình đưa sát vào hoa huyệt cô, lại bắt đầu kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
Phỉ Nhược vì bị dừng giữ chững mà hoa huyệt trở nên trống rỗng, cảm giác ngứa ngáy khó chịu vô cùng, chỉ muốn được lấp đầy. Cô cắn chặt môi dưới, khát khao chờ đợi sự xâm chiếm của anh.
Đáng tiết Thiếu Minh lại không để cô được toại nguyện, anh muốn thấy bộ dáng cầu xin của cô, cầu xin anh chiếm lấy cô.
Anh cầm lấy vật nóng tách hai cánh hoa của cô ra chà xát, vuốt ve lên xuống. Chưa tiến vào nhưng quanh gậy thịt đã thấm ướt chất dịch của cô.
“Khó chịu quá..”
“Muốn anh giúp em thoải mái không?”
Thiếu Minh buông lời dụ dỗ. Anh cũng sắp không chịu nổi nữa rồi, cảm giác căng cứng làm anh phát đau, chỉ muốn nhanh chóng được xoa dịu.
Nghe câu nói của anh, cô không biết làm sao. Cảm giác trống rỗng bên dưới làm cô khao khát, nhẹ giọng nức nỡ.
“Minh…”
“Làm sao?”
Đặt đỉnh gậy ngay cửa động, hơi nhấn vào nhưng chưa kịp để cô thỏa mãn anh đã rút ra, lặp đi lặp lại nhiều lần.
“Cho, cho em..”
Cô thật sự không ổn rồi, lời nói ra chỉ theo cảm tính, theo khát vọng của cơ thể.
“Cho em cái gì?”
Anh vẫn không muốn buông tha cho cô, ép cô nói ra những lời nói nguyên thủy nhất. Bên dưới vẫn không để yên cho cô.
“Hức..đâm, đâm vào..”
Anh thỏa mãn nghe lời cầu xin của cô. Nắm lấy hai chân cô đặt lên vai, một đường thẳng thúc mạnh vào.
“Ưʍ..ah..”
Quá to, quá nóng, cả cơ thể như được lấp đầy. Phỉ Nhược thỏa mãn rêи ɾỉ, nắm chặt lấy tay anh.
Cảm giác chặt chẽ, ấm nóng, ẩm ướt này làm anh như phát điên. Một tay ra sức xoa bóp ngực cô, bên dưới không ngừng thúc mạnh, động tác ngày càng nhanh hơn.
“Nhược Nhược, kẹp chặt anh như vậy, thích lắm sao?”
Trong khi hòa quyện vào nhau, anh không ngừng buông những lời nói đầy xấu hổ đối với cô. Động tác càng mạnh bạo hơn.
“Ah..”
Phỉ Nhược xấu hổ lắc đầu, nhưng phản ứng của bản thân đã lật tẩy cô. Từng tiếng rêи ɾỉ sung sướиɠ không ngừng phát ra, hoa huyệt co rút theo động tác của anh, mật dịch ngọt ngào trào ra không ngừng.
Thiếu Minh thở dốc, nhìn vẻ mặt gợϊ ȶìиᏂ của cô, đôi môi đỏ mọng không ngừng rêи ɾỉ làm anh chỉ muốn cắn một phát. Buông hai chân cô xuống, anh tiến lên ngậm lấy đôi môi cô, chiếm lấy khoang miệng cô, nuốt luôn những tiếng rêи ɾỉ của cô.
“Ư… ưm”
Cô dần bị anh đẩy lên cao, theo bản năng ôm lấy cổ anh, môi lưỡi quấn quýt với anh, hai chân quàng chặt vào hông anh như muốn nhiều hơn nữa.
“Có thích không?”
Càng tới đích anh lại càng muốn nghe những lời da^ʍ mĩ từ cô. Một tay ra sức xoa bóp ngực cô, tốc độ ra vào nhanh hết cỡ.
“Ah..ah..”
Cô không trả lời anh, trong tiếng rên lại có cả tiếng nức nở, ước mắt trào ra. Quá cực hạn của cô rồi, tiếp tục nữa cô sẽ ngất mất.
“Có thích không? Hửm?”
Không nhận được câu trả lời mong muốn, anh thúc mạnh hơn, như muốn khảm cô vào cơ thể, không chừa cho cô chút đường luôn nào.
“Ah.. thích, thích..áh..”
Lấy được đáp án mong muốn, anh như ngựa mất dây cương, ngậm lấy vành tai cô, thúc một cú thật mạnh, bắn toàn bộ giống nòi của bản thân vào trong cô.
Phỉ Nhược hét lên một tiếng, tay bấu chặt vào vai anh, cơ thể căng cứng đón nhận dòng tinh nóng hổi từ anh.
“Nhược Nhược…”
Hai cơ thể ướŧ áŧ dính chặt vào nhau thở hổn hển, đến khi anh lấy lại chút tỉnh táo sau cao trào, nhỏ giọng gọi tên cô mới biết cô đã thϊếp đi từ lúc nào. Anh thả lỏng cơ thể nằm trên người cô, đến khi thấy khá muộn mới từ từ đứng dậy bước vào phòng tắm.
Hết chap 23.

Bình luận (0)

Để lại bình luận