Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sinh Mệnh Mới, Cái Chết và Lời Thề Trả Thù
Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng sớm len lỏi qua khe cửa, chiếu lên hai thân thể trần trụi vẫn còn quấn lấy nhau trên giường. Thiên Tuyết mệt mỏi cựa mình, cảm giác đau nhức ở thắt lưng và cái bụng hơi căng tức nhắc cô nhớ về “trận chiến” mãnh liệt đêm qua.
Hạ Vũ, trái ngược với cô, có vẻ đã tỉnh táo từ lâu. Hắn chống tay nhìn cô ngủ, ánh mắt thâm trầm khó đoán.
Thiên Tuyết vừa mở mắt ra đã bắt gặp ánh nhìn đó, cô giật mình rụt người lại.
Hạ Vũ nhếch mép. “Sợ?”
Cô lắc đầu.
Hắn cúi xuống, hôn lên môi cô một cái thật kêu. “Dậy đi, anh đói.”
“Đói thì anh xuống bếp…”
“Anh đói em.”
Hắn cười tà mị, lật người cô lại, chuẩn bị cho một “trò thú nhún” (rocking horse game) buổi sáng. Cự vật của hắn lại một lần nữa cứng rắn chào cờ, cọ xát vào khe mông cô.
“Đừng… sáng rồi…” Thiên Tuyết yếu ớt phản đối.
“Sáng thì càng phải ‘vận động’ cho khỏe.”
Hắn đang định tiến vào thì…
Cốc… cốc… cốc…
Tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo giọng nói rụt rè của vú hai.
“Cậu chủ, có người muốn gặp tiểu thư Hoa ạ.”
Dương Hạ Vũ gầm gừ một tiếng bực bội. Kẻ nào dám phá hỏng bữa sáng ngon lành của hắn?
Hắn bực dọc đứng dậy, quấn vội cái khăn tắm rồi ra mở cửa. “Ai?”
“Dạ… là cậu Trương và cô Đỗ.”
Hạ Vũ nhíu mày. Trương Quốc Hòa và Đỗ Minh Thư? Bọn họ đến đây làm gì?

Một lát sau, tại phòng khách.
Không khí nặng nề như chì. Thiên Tuyết và Hạ Vũ ngồi trên sofa, đối diện là Quốc Hòa và Minh Thư. Điều khiến Thiên Tuyết chú ý là Đỗ Minh Thư, trông cô tiều tụy, hai mắt sưng húp như đã khóc rất nhiều.
Và trên tay Minh Thư, là một bọc tã lót, bên trong là một đứa bé sơ sinh.
“Thiên Tuyết…” Minh Thư run rẩy lên tiếng, giọng cô khàn đặc. “Làm ơn… làm ơn cứu lấy nó.”
Cô quỳ sụp xuống trước mặt Thiên Tuyết, nước mắt lã chã rơi.
Thiên Tuyết hoảng hốt, vội đỡ Minh Thư dậy. “Minh Thư, cậu bình tĩnh đã. Có chuyện gì? Đứa bé này là…”
“Nó là con của chị Hạnh Như.”
Liễu Hạnh Như? Thiên Tuyết sững sờ. Là người phụ nữ mà cô gặp trong xe taxi của Quốc Hòa hôm đó?
“Chị Hạnh Như…” Quốc Hòa tiếp lời, giọng anh ta đầy đau đớn. “Chị ấy mất rồi. Chị ấy bị… sinh khó… không qua khỏi.”
“Trời ơi…” Thiên Tuyết bàng hoàng.
“Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất,” Minh Thư nức nở. “Cha của đứa bé… hắn ta… hắn ta là một kẻ ác quỷ. Hắn ta không muốn đứa bé này sống. Hắn ta đang cho người lùng sục khắp nơi để giết nó!”
“Cái gì?” Thiên Tuyết kinh hãi. “Cha ruột mà lại muốn giết con mình? Hắn ta là ai?”
Quốc Hòa và Minh Thư nhìn nhau, rồi cả hai cùng lắc đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.
“Chúng tôi không thể nói,” Quốc Hòa nói. “Hắn ta quá quyền lực. Chúng tôi chỉ là tôm tép. Thiên Tuyết, chúng tôi biết cậu đang ở đây… Dưới sự bảo vệ của thiếu gia Dương. Chỉ có nơi này mới có thể an toàn cho con bé.”
Minh Thư đặt đứa bé vào tay Thiên Tuyết. “Cầu xin cậu, Thiên Tuyết. Hãy nhận nuôi nó. Chị Hạnh Như nói, chỉ có cậu mới có thể bảo vệ được nó.”
Đứa bé rất nhỏ, khuôn mặt nhăn nheo, đỏ hỏn, nhưng đang ngủ rất say. Thiên Tuyết cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ. Cô nhìn sang Hạ Vũ.
Hắn nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Ánh mắt hắn lạnh lùng, không rõ đang nghĩ gì. Thiên Tuyết biết, quyết định này không chỉ là của cô.
Hạ Vũ nhìn vào đôi mắt khẩn cầu của Thiên Tuyết. Hắn thở dài một hơi. Rồi, hắn khẽ gật đầu.
Chỉ một cái gật đầu đó, Thiên Tuyết cảm thấy như trút được gánh nặng. Cô quay sang Minh Thư: “Được, tôi đồng ý. Tôi sẽ chăm sóc con bé.”
“Cảm ơn cậu… cảm ơn cậu…”
Sau khi trao đổi thêm một vài thông tin về đứa bé (tên là Liễu Bảo Trân), Quốc Hòa và Minh Thư vội vã rời đi.
Lúc tiễn họ ra cửa, Thiên Tuyết thấy ánh mắt của Minh Thư nhìn lại đứa bé, một ánh mắt đầy lưu luyến, tuyệt vọng và… vĩnh biệt. Nó làm cô có một dự cảm không lành.

Dự cảm của cô đã đúng.
Ngày hôm sau, bản tin thời sự chấn động thành phố.
“Một vụ tai nạn thảm khốc vừa xảy ra tại đèo X… Chiếc xe ô tô… được xác định là của thiếu gia Trương Quốc Hòa và tiểu thư Đỗ Minh Thư… đã mất lái, rơi xuống vực và bốc cháy dữ dội. Cả hai nạn nhân được cho là đã thiệt mạng.”
Chiếc điều khiển rơi khỏi tay Thiên Tuyết.
Cô chết lặng.
Họ… chết rồi?
Không. Không thể nào. Mới hôm qua họ còn ở đây.
Đây không phải là tai nạn. Đây là giết người.
Cái kẻ được gọi là “cha” của Bảo Trân, hắn đã ra tay. Hắn không chỉ muốn giết đứa bé, hắn còn muốn bịt miệng cả những người liên quan.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Thiên Tuyết. Cô quay lại nhìn đứa bé đang ngủ say trong nôi. Bây giờ, cô là người duy nhất còn lại biết về bí mật này.
Cô ôm chặt lấy Bảo Trân.
“Đừng sợ, Trân Trân. Có dì ở đây.”
Ánh mắt cô trở nên sắc lạnh.
“Quốc Hòa, Minh Thư, Hạnh Như… Món nợ máu này, tôi, Hoa Thiên Tuyết, nhất định sẽ bắt kẻ đó phải trả giá!”
Cô không biết rằng, kẻ thù của cô, không chỉ là một.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận