Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chị gái bê ba bát cháo tổ yến ra, đặt hai bát trước mặt hai người, bản thân tự lấy một bát, lúc ngồi xuống, chị gái mới muộn màng nhận ra, hai người trước mặt hình như ngồi hơi gần? Bình thường nhìn phản ứng của em gái, có lẽ phải khá sợ anh rể mới đúng, chị gái cũng không nghĩ nhiều, chỉ trêu đùa một câu: “Bảo bối, hôm nay em không sợ anh rể nữa sao? Thế mà lại dám ngồi bên cạnh anh ấy.”
Lục Tri Hạ múc một thìa cháo vào miệng, nghĩ một đằng nói một nẻo: “Em đâu có sợ anh rể, chưa từng sợ.”
Chị gái mím môi cười, cũng không vạch trần cô, ngược lại Tô Cảnh lại có hứng thú, hỏi: “Tại sao lại sợ anh?”
Lục Tri Hạ nhất thời bị thìa cháo nghẹn lại, che miệng liên tục ho khù khù, chị gái đứng lên muốn đưa khăn giấy cho cô, nhưng động tác của anh rể càng nhanh hơn, rút hai tờ đưa cho cô, còn giơ tay giúp cô vỗ lưng.
Chị gái thấy vậy mới ngồi xuống ghế, nói với chồng mình: “Còn không phải là do anh, bình thường cứ lạnh mặt, nhìn đã không thấy thân thiện.”
Tô Cảnh nhớ lại dáng vẻ lúc bình thường của mình, cũng không phản bác, anh là người tương đối trẻ trong số những giáo sư, bình thường khi lên lớp, vì để có thêm chút uy nghiêm của giáo viên, anh theo thói quen vẫn luôn lạnh mặt, sau đó phát hiện như vậy còn chắn được không ít đào hoa nát, vậy nên cứ mãi duy trì dáng vẻ lạnh lùng.
Nhưng anh lại không ngờ rằng, cô gái nhỏ lúc nãy còn mở chân ra để anh sờ cũng từng sợ anh.
Khóe mắt nhìn thấy em vợ ở bên cạnh có hơi đứng ngồi không yên, Tô Cảnh hiếm khi cong khóe miệng lên.
Ăn xong bữa sáng, chị gái ngáp ngủ nói muốn về phòng ngủ bù, tối hôm qua cô ấy chơi đến hai ba giờ mới ngủ, căn bản còn chưa ngủ đủ, trước khi về phòng, chị gái hỏi Lục Tri Hạ hôm nay có dự định gì, Lục Tri Hạ nói hôm nay dự báo nói thời tiết rất nóng, không muốn ra khỏi cửa, cô ở nhà đọc sách thôi.
Chị gái lại hỏi anh rể: “Chồng thì sao? Phải ra ngoài không? Nếu như không ra ngoài thì em sẽ đặt sẵn bữa trưa.”
Ánh mắt Tô Cảnh lướt qua trên mặt Lục Tri Hạ, mới quay đầu nói với vợ: “Anh ở nhà tra tài liệu, không ra ngoài, em đặt cơm đi.”
“Được, em đặt đồ ăn trước, nếu như khi ăn cơm trưa em còn chưa dậy, hai người cứ ăn trước, đừng gọi em, em phải ngủ bù hết phần thiếu của hôm qua.” Nói rồi, cô ấy giẫm dép lê lạch bạch lên tầng.
Phòng khách nhất thời trở nên yên lặng, Lục Tri Hạ đến lúc này ngược lại lại có hơi ngại ngùng, cụp mắt xuống nói: “Em về phòng thay quần áo trước.”
Ánh mắt Tô Cảnh thâm trầm như nước, khi nhìn chằm chằm cô giống như đang dìm chết cô, giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Không cần thay, như thế này cũng rất tốt.”
“Nhưng…” Lục Tri Hạ ngượng ngùng nói: “Nhưng bên dưới rất ướt, có hơi khó chịu.”
Tô Cảnh hít sâu một hơi, nói: “Không sao, lên thư phòng tầng hai đi, anh giới thiệu cho em vài quyển sách.” Khi nói những lời này, biểu cảm của Tô Cảnh trầm ổn nghiêm túc, dáng vẻ chính là một trưởng bối có học vấn cao, nhưng có ai biết được, giáo sư làm về học thuật như thế này lại bảo cô để mông trần, ướt huyệt đạo đến thư phòng anh đọc sách.
Đọc được sách mới là lạ!
Trước khi vào thư phòng, Tô cốc nước bê vào, cô đi theo phía sau anh thì nghe thấy anh rể khẽ nhắc nhở: “Đóng cửa.”
Trái tim Lục Tri Hạ bắt đầu đập thình thịch, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, bàn tay đóng cửa có hơi run rẩy, sau khi do dự hai giây, cô vẫn khóa ngược cửa lại, ổ khóa kêu “cách” một tiếng, Lục Tri Hạ một giây sau đã bị người đàn ông ôm từ phía sau.
Đây là lần đầu tiên bọn họ ôm nhau trong hoàn cảnh có đầy đủ ánh sáng như thế này, quan hệ không thể để người khác biết của bọn họ thật ra hợp với bóng tối hơn, nhưng bọn họ không để ý nhiều như vậy, ngay lúc này, Tô Cảnh chỉ muốn dùng sức ôm lấy cô.
Khoảnh khắc Lục Tri Hạ được ôm lấy thì đã cảm thấy mềm chân, hơi thở thuộc về riêng người đàn ông giống như xuân dược, mê hoặc cô đến thần hồn điên đảo, lúc này ở trong lòng anh, cô có cảm giác thỏa mãn từ trước đến giờ chưa từng trải nghiệm.
Thế mà Tô Cảnh không hề thỏa mãn chỉ bằng một cái ôm, anh dùng sức ôm người một lúc, rồi ép cô quay người lại, niết lấy cằm cô, sau đó hung hăng hôn lên.
Lục Tri Hạ cũng không rụt rè nữa, hai tay túm lấy vạt áo trước ngực anh, nhón chân ngửa cổ lên hôn sâu với anh.
Đầu lưỡi anh cuốn lấy đầu lưỡi cô, khuấy đảo trong miệng cô, nước bọt không ngừng đưa sang miệng cô.
Lục Tri Hạ không kịp nuốt nước bọt, nước bọt thuận theo cằm cô rơi xuống, nhất thời hai người hôn đến nỗi vang lên tiếng nước nhép nhép.
Cho đến khi miệng Lục Tri Hạ bị hôn đến tê rần, Tô Cảnh mới buông cô ra, sau đó dùng một tay ôm lấy cô, để hai chân cô móc lên eo anh, chầm chậm đi đến trước bàn làm việc, buông tay để cô ngồi lên bàn.
Hai người đều không mở miệng nói chuyện, mái tóc dài của Lục Tri Hạ rối loạn, miệng lưỡi bị anh rể hôn đến sưng lên, bên miệng còn có nước bọt chưa lau hết, nhìn hỗn độn lại dâʍ ɖu͙©, giống như một con búp bê bị chơi hỏng.
Tô Cảnh nuốt nước bọt, hít sâu một hơi, hai tay cầm lấy vạt váy cô, động tác nhanh nhẹn cởi váy xuống.
Lục Tri Hạ không mặc nội y cứ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ ngồi trên chân anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận