Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bài học lần trước vẫn còn đó. Nhiếp Tu Tề sẽ không làm việc không công, nếu lại tìm đến anh ta, có lẽ cô sẽ bị anh ta nuốt chửng mất.
“Nếu anh muốn thăng chức thì hãy đi từng bước một, đừng nghĩ đến việc nhờ vả bố mẹ em nữa, không được đâu.” Cô không thể nói rõ với chồng, chỉ có thể khuyên như vậy.
“Không thử sao biết không được? Nếu em ngại thì cho anh số điện thoại, anh tự gọi cho người ta.”
“Sao anh không chịu nghe em? Đây không phải vấn đề sĩ diện, mà là người ta chắc chắn sẽ không giúp.”
Thấy thái độ cô kiên quyết, không chịu tiết lộ danh tính người kia, sắc mặt Trương Sướng lạnh đi hẳn. Anh ta đứng dậy: “Trinh Tịnh, em làm anh thất vọng quá.” Anh ta đóng sầm cửa bỏ đi, đồ ăn trên bàn không ai động đũa, nguội lạnh thêm lần nữa.
Mấy ngày sau đó, Trương Sướng vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng với cô. Anh ta tự mình đến tìm bố mẹ vợ nhờ giúp đỡ. Bố mẹ Đàm thấy khó xử, gọi điện hỏi con gái có chuyện gì. Lần trước họ đâu có giúp được gì, nên không hiểu ý Trương Sướng. Đàm Trinh Tịnh sao dám nói thật với bố mẹ, chỉ có thể trả lời qua loa, khiến hai ông bà nửa tin nửa ngờ. Cô ra sức khuyên Trương Sướng từ bỏ ý định dựa dẫm quan hệ, nhưng anh ta không nghe, mối quan hệ giữa hai người ngày càng lạnh nhạt. Hai vợ chồng rơi vào chiến tranh lạnh.
Cô cảm thấy có gì đó không ổn. Bên Nhiếp Tu Tề rất yên tĩnh, mấy ngày nay anh không tìm cô, nhưng cô lại cảm thấy bất an, dường như anh đang âm mưu điều gì đó. Công việc ở trường dần trở lại bình thường. Vào học kỳ mới, trường lại đón thêm học sinh, hiệu trưởng bận rộn đếm tiền. Trung tâm văn hóa có kế hoạch mở rộng, muốn tích hợp các lớp năng khiếu lại thành một nơi quy tụ tài năng. Dự án này do chính quyền thành phố chỉ đạo nên lãnh đạo trung tâm và hiệu trưởng Vương rất coi trọng.
Thứ hai, Đàm Trinh Tịnh đến trường, đang định lên lớp thì bị giáo viên quản lý gọi lại. “Tiểu Đàm, có một số giấy tờ cần nộp lên Thành ủy xin phê duyệt, gấp lắm, các giáo viên khác không đi được, đành phiền cô đi một chuyến.” Giáo viên quản lý nói giọng ôn hòa. Gần đây cả trung tâm đều đang bận rộn vì chuyện này, đúng là phải thường xuyên lui tới cơ quan nhà nước.
Đàm Trinh Tịnh hơi ngạc nhiên, công việc này vốn không liên quan đến cô, cô đáp: “Tôi còn có lớp…”
“Hiệu trưởng đã xếp lại lịch cho cô rồi, lớp của cô chuyển sang ngày mai, mau đi đi.” Một túi hồ sơ màu nâu được nhét vào tay cô, nặng trĩu. Giáo viên quản lý gửi địa chỉ cho cô, giục cô đi nhanh, người bên Chính phủ đang đợi.
Thời gian gấp rút, không kịp hỏi thêm, Đàm Trinh Tịnh đành tạm gác công việc, ôm túi hồ sơ rời đi. Cô đi xe buýt đến tòa nhà văn phòng Chính phủ. Tòa nhà này đã xây dựng gần hai mươi năm, nằm ở khu mới ven sông, bề thế và hoành tráng. Cấu trúc bên trong phức tạp, lần đầu đến đây nên cô không quen đường.
Đàm Trinh Tịnh ôm túi hồ sơ đến quầy lễ tân: “Chào cô, tôi đến nộp tài liệu cho trường vũ đạo Kim Lôi, xin hỏi văn phòng này ở đâu ạ?” Cô đưa số phòng trên điện thoại cho nhân viên lễ tân xem. Cô gái đó liếc qua, vô cùng kinh ngạc, rồi đánh giá Đàm Trinh Tịnh từ trên xuống dưới bằng vẻ mặt kỳ lạ. Đàm Trinh Tịnh thấy bị soi mói thì không thoải mái lắm, hỏi: “Sao vậy, có vấn đề gì à?”
Cô gái lễ tân vuốt tóc, dường như hơi run. “Không, không có vấn đề gì.” Đối phương nhanh chóng thu lại ánh mắt, chỉ đường cho cô.
Đàm Trinh Tịnh đi theo chỉ dẫn, vào thang máy lên tầng. Sau khi đi qua không biết bao nhiêu khúc quanh, cuối cùng cô cũng tìm được văn phòng đó. Người trên hành lang thưa dần. Thấy cô đi về hướng đó, không ít nhân viên len lén quan sát, rồi xì xào bàn tán. Bước chân cô chậm lại. Khi đến trước cửa phòng làm việc kia, cô càng nghĩ càng thấy không ổn. Xung quanh đều là các văn phòng đóng chặt cửa, không khí yên tĩnh, không một bóng người. Là chỗ này thật sao, cô có đi nhầm không? Trong lòng Đàm Trinh Tịnh nảy sinh ý định rút lui.

Bình luận (0)

Để lại bình luận